1.
Tôi im lặng vài giây, sau đó cong môi cười:“Yên tâm, tôi tự biết mình đang làm gì. Bạn bè mà, phải không?”
Trần Thiết Xuyên hài lòng dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, đứng dậy mặc đồ.Ánh nắng sớm len qua khe rèm, rọi lên phần cơ bụng nghiêng nghiêng của anh, vẽ nên từng đường cơ sắc nét như lưỡi cưa.
Trước khi rời đi, anh ngoái đầu lại:“Thông minh lắm. Đừng lo, anh sẽ không để em thiệt đâu. Anh còn một thằng bạn thân nữa, mặt mũi không thua gì anh, lúc nào giới thiệu cho.”
Ra đến cửa, anh dừng chân, ngoảnh đầu hỏi:“Trình Hạ, nhớ cái giao kèo hồi xưa không? Ai tìm được tình yêu trước, người còn lại phải chúc phúc hết lòng ấy. Em sẽ chúc phúc cho anh chứ?”
Tôi giữ nguyên nụ cười:“Tất nhiên. Hôm hai người kết hôn, tôi sẽ lì xì cho một bao thật to.”
Anh nhếch môi cười, rồi khép cửa lại.
Một lát sau, tôi cầm lấy điếu thuốc hút dở của Trần Thiết Xuyên trên đầu giường, châm lửa, rít một hơi thật sâu.
Tôi không biết hút thuốc. Anh đã dạy tôi mấy lần, nhưng tôi vẫn không nắm được. Lúc nào cũng bị sặc, cay đến nhăn mặt.
Lần này cũng không khác.
Khói thuốc rát như dao cứa qua cổ họng, khiến tôi khom người ho sặc sụa.
Ho mãi, ho đến nghẹn đắng cổ họng, ho đến mức tim như vỡ ra từng mảnh, nước mắt cũng theo đó mà lặng lẽ trào ra, mờ nhòa cả tầm nhìn.
Đây là năm thứ mấy tôi thầm yêu Trần Thiết Xuyên?Hình như… đã là năm thứ bảy rồi.
Tối qua, tụi tôi vẫn đi ăn như thường lệ.Sau mấy ly rượu, chẳng rõ ai chủ động trước, chỉ biết mọi thứ mơ mơ hồ hồ, cuối cùng lại cùng nhau qua đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, lòng tôi ngập tràn thấp thỏm xen lẫn niềm vui khẽ khàng…Nhưng khi nhìn thấy đôi mày cau lại của anh, cảm giác đó lập tức rơi thẳng xuống đáy vực.
Cơn đau nhức trên người lập tức bị nỗi đau trong tim nhấn chìm.Tôi cố làm ra vẻ bình thản, nói:“Cả hai đều là người lớn rồi, tôi sẽ không bắt anh chịu trách nhiệm gì đâu. Cứ coi như là… giúp nhau thôi.”
Tôi thấy rõ Trần Thiết Xuyên thở phào, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ:“Vậy thì tốt.”
Thật ra tôi luôn nghĩ, anh không hẳn là không có chút cảm giác gì với tôi.Trừ cái danh “người yêu” ra, thì những chuyện tình cảm giữa chúng tôi gần như chẳng thiếu điều gì.
Anh không quen ở ký túc xá, bốn năm đại học, tuần nào tôi cũng bắt tàu đến chỗ anh.Tôi thuê một căn hộ gần trường cho anh, dọn dẹp, nấu nướng, chăm sóc như vợ chồng son.Cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau nấu ăn, nằm dài trên sofa chơi game, xem phim.
Anh cũng đối xử rất tốt với tôi —Đi đâu cũng nhớ mua quà mang về, dịp lễ nào cũng chuẩn bị bất ngờ.Từng năm từng năm trôi qua, chưa một lần quên.
Lâu dần, tôi chìm trong ảo tưởng đó, ngỡ rằng chỉ cần một câu tỏ tình, một lời xác nhận, là chúng tôi sẽ có một tương lai thật đẹp.
Hóa ra...Tất cả chỉ là tôi tự đa tình.
Trước đây, tôi không hiểu vì sao nhiều người lại nghiện nicotine đến vậy.Giờ thì tôi đã biết.
Nicotine không khiến người ta dễ chịu hơn,Nhưng ít nhất… nó khiến cảm giác đau bớt đi một chút.
Và cũng chính ngày hôm đó, tôi chẳng cần ai dạy, đã tự mình học được cách hút thuốc.
2.
Ngày hôm sau, đúng vào đêm Giao thừa.Cả nhà tôi lại đến nhà họ Trần ăn bữa cơm tất niên như thường lệ.
Hai nhà vốn thân thiết, đặc biệt là mẹ tôi và mẹ Trần Thiết Xuyên – đôi bạn nối khố từ thuở còn con gái.Từ sau khi ông bà hai bên lần lượt qua đời, mỗi dịp Tết đến, hai nhà lại cùng nhau quây quần đón năm mới.
Vừa đẩy cửa bước vào, tôi sững lại trong chớp mắt.
Trên bàn ăn, bên cạnh Trần Thiết Xuyên là một cô gái đang ngồi —Cô ấy mặc áo len cổ cao màu trắng, mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau lưng, chưa từng uốn nhuộm, vẻ đẹp thuần khiết ấy nhìn chẳng khác gì bước ra từ một bộ phim Hàn Quốc.
“Mẹ, cô ấy là...?” Tôi chưa kịp hỏi thì mẹ tôi cũng thoáng ngỡ ngàng.
Mẹ của Trần Thiết Xuyên hồ hởi giới thiệu:“Đây là Tiểu Giang, Giang Dĩ Ninh, bạn gái của Thiết Xuyên đấy.Mấy năm nay tôi giục mãi cuối cùng nó cũng chịu dẫn con bé về ra mắt rồi.Ơn trời! Tôi cứ tưởng thằng con nhà tôi định độc thân cả đời cơ chứ!”
Trần Thiết Xuyên nhìn tôi, nở một nụ cười chẳng khác gì mọi khi.
“Lại đây ngồi đi.Mẹ anh hôm nay còn làm món cánh gà kho mà em thích nhất đấy.Yên tâm, năm nay không ai tranh với em đâu, cả đĩa là của em đấy.”
Tôi khựng lại một giây, rồi đi thẳng tới chỗ ngồi xa anh nhất.