Ngày nối ngày trôi qua, giang sơn càng thêm vững ổn.Bách tính trong thiên hạ đều khen ngợi hoàng đế là minh quân,trị quốc an bang, thiên hạ thái bình.
Ta biết, đó là bởi trong triều kẻ xấu đã ít đi,người tốt nhiều thêm, nên thiên hạ tự nhiên yên ổn.
Hoàng đế vẫn bận trăm công nghìn việc,song lúc nào cũng chừa ra khoảng thời gian để ở bên ta.Khi thì cùng ta cưỡi ngựa, khi thì thả diều,còn ta thích nhất là khi được cùng ngài cho cá chép ăn.Những con cá tròn trịa, bơi lội tung tăng, đáng yêu vô cùng.
Một hôm, ta bỗng thấy buồn nôn, bụng dạ quay cuồng.Hoàng đế lập tức truyền ngự y tới bắt mạch.
Ngự y chẩn đoán xong, liền mỉm cười chúc mừng:“Bệ hạ, nương nương đã có hỉ rồi.”
Ta sững sờ:“Có hỉ… nghĩa là gì vậy?”
Đôi mắt hoàng đế sáng rực, ngập tràn niềm vui:“Nghĩa là chúng ta sắp có hài tử, A Mãn.”
Ta ngơ ngác đưa tay đặt lên bụng mình, cảm giác kỳ diệu khó tả.Nơi này… có một tiểu bảo bảo sao?
“Thế nó sẽ có mùi gì?” – Ta tò mò hỏi.
Hoàng đế bật cười:“Giờ thì chưa biết được, đợi khi sinh ra, nàng tự mình ngửi thử.”
Ta gật đầu, lòng tràn đầy chờ mong.
Sau khi có thai, hoàng đế lại càng thêm sủng ái ta.Chuyện gì cũng không cho ta làm, ngày nào cũng bầu bạn,đến cả thượng triều cũng không cho ta theo, sợ ta mệt nhọc.
Nhưng ta vẫn lén đi, vì phải giúp ngài ngửi người.Ta không thể để kẻ xấu lợi dụng lúc ta vắng mặt mà làm hại ngài.
Có một lần, ta ngửi thấy một vị quan mới vào triều,mùi trên người hắn thối khủng khiếp…
Mùi trên người hắn chẳng khác nào phó mốc, chua chua thối rữa.Ta lập tức nói với hoàng đế, ngài liền sai người tra xét.Quả nhiên, hắn chính là một kẻ đại tham quan vừa mới được bổ nhiệm.Hoàng đế rất nhanh đã xử trí nghiêm minh.
Khi trở về, ngài khẽ đặt tay lên bụng ta, giọng dịu dàng:“Cảm ơn nàng, A Mãn. May mà có nàng ở bên.”
Ta tựa vào lòng ngài, đáp nhỏ:“Thiếp sẽ mãi ở cạnh bệ hạ.”
Tháng ngày trôi đi, bụng ta ngày một lớn dần.Thường khi cảm thấy mệt, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui.Hoàng đế ngày nào cũng tới bầu bạn, kể chuyện cho ta nghe.Có khi là chuyện triều chính, có khi lại là giai thoại dân gian.
Ta thích nghe ngài nói lắm, giọng của ngài trầm ổn mà dễ chịu vô cùng.
Một hôm, ta bỗng nhớ quê, muốn quay lại thăm làng.Không phải là về cung điện, mà là thật sự trở lại ngôi làng nhỏ.
Hoàng đế thoáng ngập ngừng, rồi cũng gật đầu ưng thuận.Ngài đích thân đưa ta về, lại mang theo rất nhiều thị vệ hộ tống.
Dân làng ai nấy đều quỳ rạp nghênh đón.Ta thấy nương, bà đã già hơn nhiều nhưng vẫn khoẻ mạnh.Trên người bà phảng phất mùi hương ngọt ngào, tràn đầy vui mừng.
Đêm ấy, ta và hoàng đế ở lại quê nhà, nghỉ trên chiếc giường nhỏ ngày xưa của ta.Có hơi chật chội, nhưng ngài chẳng hề để ý, ôm lấy ta mà ngủ say giấc.
Sáng hôm sau, trước khi rời đi, nương nắm chặt tay ta dặn dò:“A Mãn, con phải sống thật tốt. Bệ hạ đối với con như vậy, là phúc của con.”
Ta gật đầu, mỉm cười:“Con biết rồi, nương cũng phải sống thật tốt.”
Trở lại cung, lòng ta ngập tràn hạnh phúc.Ta có hoàng đế thương yêu, có đứa trẻ sắp chào đời,lại có khả năng giúp người, khiến thiên hạ thêm yên ổn.
Ngày ta lâm bồn, hoàng đế luôn đứng chờ ngoài cửa.Ta nghe rõ tiếng bước chân ngài đi đi lại lại, khẩn trương vô cùng.