1.
Lâm Cảnh Dư đang tắm.
Loáng thoáng còn nghe thấy anh ta nghêu ngao bài “Hôm Nay Em Sẽ Lấy Anh”.
Điện thoại vứt chỏng chơ trên giường, màn hình sáng liên tục vì tin nhắn dồn dập.
Tôi vốn chẳng định xem.
Nhưng lại vô tình liếc thấy dòng mới nhất vừa bật lên:
“Không ngờ Hạ Tranh xinh thế, lại còn là lần đầu, chặt không?”
Hơi thở tôi khựng lại trong nháy mắt.
Đây là… có ý gì?
Tay tôi như mất kiểm soát, tự động với lấy điện thoại của anh ta.
Mật khẩu chính là ngày sinh nhật tôi.
Vừa mở khóa, ảnh nền vẫn là tấm chụp chung ở bãi biển.
Sóng biển làm ướt váy tôi, anh ta cười rạng rỡ bế bổng tôi lên, từng thề nguyện yêu tôi cả đời.
Tôi bấm vào nhóm chat, kéo lên xem.
Từng dòng tin nhắn lạnh buốt sống lưng.
Chỉ mới ba phút trước.
Lâm Cảnh Dư gửi một bức ảnh.
Ga trải giường trắng tinh của khách sạn, lấm tấm vết máu đỏ chói.
“Chậc, nằm im như cá chết, thua xa con bạn cùng phòng của cô ta.”“Chỉ thấy được cái sạch sẽ, lần đầu cũng lấy rồi, sau này chắc chắn bám lấy tao cho coi.”“Không tin? Cược một triệu! Tao cá là tụi mày không ai ngủ được với cô ta đâu!”
Nhóm chat lập tức nổ tung:
“Không phải máu kinh chứ? Tao từng gặp một đứa, suýt nữa tin thật.”“Hạ Tranh cái eo đó, đôi chân đó… chậc, miễn phí tao cũng phải thử một lần.”“Đợi đấy, trong hai tuần tao nhất định xử được nó, đến lúc đó gửi ảnh giường cho cả nhóm, Dư ca đừng có nuốt lời.”
Nếu không tận mắt nhìn thấy, tôi sẽ chẳng bao giờ tin được rằng những lời đó lại xuất phát từ chính Lâm Cảnh Dư.
Chỉ mười phút trước, anh ta còn đỏ hoe mắt cầu hôn tôi.Anh ta nói yêu tôi, rất yêu tôi, yêu đến suốt đời.
Thì ra, tình yêu của đàn ông… đúng là có thể diễn ra trò.
Giọng nói run run là giả.Đôi mắt hoe đỏ là giả.Thậm chí cả giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay tôi khi anh ta quỳ gối… cũng là giả nốt.
Tôi cắn chặt môi dưới, nhưng lại chẳng cảm thấy đau.Chỉ thấy buồn nôn.
Lâm Cảnh Dư, anh thật khiến người ta kinh tởm.
Màn hình điện thoại nhòe đi trước mắt, tôi đưa tay lau nước mắt thật mạnh.
Tại sao tôi phải khóc?Người làm sai đâu phải là tôi.
Ánh mắt tôi dừng lại ở dòng chữ "một triệu" chói lọi trong nhóm chat.Bất giác, tôi bật cười thành tiếng.
Nói tôi nằm im như cá chết?Lâm Cảnh Dư, sao anh không tự soi lại mình đi?
Có phải… quá nhỏ?Có phải… quá nhanh?Hay là… kỹ năng quá tệ?
Tưởng anh ta lần đầu, tôi còn ngốc nghếch vỗ về, an ủi.Kết quả là sao?
Với cái trình độ đó mà còn dám chê bai tôi à?
Nếu bây giờ có một cơ hội vừa để trả thù, vừa kiếm tiền…Thì cớ gì tôi lại không nhận?
Tôi cười lạnh, mở danh sách thành viên trong nhóm.
Gửi lời mời cho từng người một.
Trước khi rời đi, tôi cẩn thận xóa hết dấu vết, đặt toàn bộ tin nhắn nhóm về trạng thái chưa đọc.
Ngay khoảnh khắc tôi đặt lại chiếc điện thoại vào chỗ cũ,cánh cửa phòng tắm bật mở.
2.
Lâm Cảnh Dư quấn chiếc khăn tắm lỏng lẻo quanh hông, từ phòng tắm bước ra.Giọt nước chảy dọc theo cơ bụng anh ta, chậm rãi lướt xuống.
Công bằng mà nói, trông cũng khá điển trai.
“Vợ ơi, sao em khóc thế?”Khuôn mặt anh ta lập tức hiện lên vẻ xót xa đầy giả tạo.“Có phải lúc nãy anh thô bạo quá, làm em đau không?”
Anh ta vươn tay định lau nước mắt cho tôi.
Tôi nghiêng đầu né tránh, cúi xuống nhặt lại quần áo vương vãi trên sàn mà không nói một lời.
Anh ta sán lại gần, đầu tóc ướt sũng dụi vào ngực tôi như con cún, giọng ỉu xìu đáng thương:“Vợ ơi, em giận anh à? Anh lần đầu nên hơi thiếu kinh nghiệm... Hay là mình làm lại lần nữa? Lần này anh nhất định—”
“Câm miệng.”
Tôi đẩy đầu anh ta ra, chậm rãi cài xong chiếc cúc cuối cùng.
“Vợ à? Em sao thế?”
Nụ cười của Lâm Cảnh Dư cứng đờ.Bàn tay giơ ra lơ lửng giữa không trung, trông vừa ngượng ngập vừa lố bịch.
Tôi nhìn anh ta từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở chiếc khăn tắm đang sắp bung ra.Khóe môi tôi nhếch lên, nụ cười giễu cợt hiện rõ.
Tôi lấy trong túi ra hai tờ tiền mệnh giá lớn.Dừng một chút, lại rút bớt một tờ.
Tờ còn lại được gập gọn trong tay, rồi tôi giơ tay lên—
Bốp.
Tờ tiền vỗ thẳng vào phần khăn tắm trên hông anh ta.
Lâm Cảnh Dư hoàn toàn chết lặng.