1
Đĩa bát rơi loảng xoảng vỡ nát đầy đất, dầu mỡ văng tung toé, khách khứa la hét tán loạn, cả khán phòng lập tức hỗn loạn.
Cố Dương mắt đỏ ngầu vì tức, vung nắm đấm lao thẳng về phía tôi.
Tôi chẳng hề sợ, tiện tay chụp lấy một mảnh vỡ của cái đĩa, sẵn sàng đối đầu.
Cố Thần giật nảy mình, vội lao lên chen giữa chúng tôi, liên tục can ngăn:
“Đừng kích động, đừng kích động, có gì từ từ nói!”
Tóc anh ta đã bị Cố Dương túm rối tung, cổ áo thì bị tôi giật nhăn nhúm, cuối cùng không chịu nổi nữa, quay phắt lại gào lên với chị tôi:
“Tô Dao, em không thể quản nổi em gái mình à?!”
Tôi sững lại, rồi vung tay tát anh ta một cái như trời giáng:
“Anh gào cái gì? Gào ai đấy?!”
Anh ta ngơ ra, nhìn tôi đầy kinh ngạc, không dám tin chuyện vừa xảy ra.
Chị tôi thì sắc mặt lạnh như băng, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào anh ta:
“Cố Thần, hôn lễ này chúng ta còn tổ chức nổi không?”
Anh ta như chợt tỉnh, lập tức cúi đầu khom lưng gật lia lịa:
“Tổ chức, tổ chức chứ! Chỉ là một sự cố nhỏ thôi, chủ yếu là do em gái em ấy!”
Anh ta còn chưa nói hết, đã bị chị tôi ngắt lời:
“Không cần nói nữa. Để Cố Dương xin lỗi em gái tôi.”
Sắc mặt Cố Thần cứng đờ, ấp a ấp úng:
“Chuyện này… cũng không nghiêm trọng đến thế chứ? Con trai mà, trong ký túc xá ai chả nói mấy chuyện kiểu đó, không có ý xấu gì đâu. Bình thường thôi mà, cần gì làm quá lên…”
Cố mẫu gào lên rồi lao về phía tôi:
“Con đàn bà chanh chua kia, mau buông con trai tôi ra!”
Trên mặt Cố Thần vẫn còn in rõ dấu bàn tay đỏ chót, mãi vẫn chưa phai.
Tôi biết điểm dừng, lập tức sải vài bước lớn tránh ra sau lưng chị tôi. Đám vệ sĩ lập tức tiến lên, vây kín hai chị em tôi ở giữa.
Sàn nhà trơn trượt, bà già kia lại mang giày gót vừa, không đứng vững, ngã bịch xuống sàn, cả người cả mặt đều lấm lem bẩn thỉu.
Mọi người xung quanh đồng loạt “ồ” lên đầy khó chịu.
Hai anh em nhà họ Cố vội vã chạy đến đỡ mẹ dậy.
Chị tôi từ đầu đến cuối vẫn giữ bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng liếc nhìn Cố Thần, giọng thản nhiên:
“Tôi thấy hôm nay cũng chẳng cần tiếp tục nữa. Đợi khi nào em trai anh suy nghĩ thông suốt, chịu xin lỗi em gái tôi, thì chúng ta sẽ bàn tiếp.”
Sắc mặt Cố Thần lập tức thay đổi, túm cổ áo kéo em trai xuống ép mạnh:
“Chuyện này là lỗi của mày trước, mau xin lỗi đi!”
Mặt Cố Dương đỏ bừng lên, vùng vẫy dữ dội:
“Tôi không xin lỗi! Chỉ đùa một câu thôi mà, đâu có gì to tát! Các người cứ phải ép người quá đáng thế à?!”
Cố mẫu đảo tròng mắt, rồi phịch mông ngồi ngay xuống đất, gào khóc om sòm:
“Tôi khổ quá mà! Gặp phải cô con dâu thế này, còn chưa cưới mà đã đè đầu cưỡi cổ tôi thế này rồi! Sau này sống sao nổi hả trời ơi…”
Khách mời xung quanh không hẹn mà cùng rút điện thoại ra, chỉ trỏ bàn tán rôm rả.
Cố phụ cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức giãy nảy lao tới phía họ:
“Mấy người quay cái gì?! Không được quay! Mau cất hết điện thoại cho tôi!”
Chị tôi không thèm liếc họ thêm một cái, nắm tay tôi kéo đi thẳng ra khỏi hội trường.
2.
Chị tôi và Cố Thần quen nhau từ năm hai mươi hai tuổi, đến nay đã sáu năm.
Nhà anh ta nghèo, nhưng được cái tính tình thật thà, mấy năm nay đối xử với chị tôi rất chu đáo.
Chỉ tiếc là bố mẹ nhà họ Cố chẳng ra gì, mở miệng là nói phụ nữ không nên ra ngoài làm ăn, đóng miệng thì chê chị tôi dáng người như vậy chắc chắn không sinh được con, suốt ngày tìm cách chèn ép.
Chị tôi là người nhẫn nhịn, mỗi lần nghĩ đến Cố Thần thì đều nén giận, nghe tai này cho qua tai kia. Cùng lắm thì sau khi kết hôn dọn ra ngoài ở, đỡ phải ngày nào cũng cãi vã.
Nhưng nhịn mãi, cuối cùng cũng dẫn đến loạn cục như hôm nay.
Tiếng sập cửa xe vang như trời giáng, chị tôi tức giận tháo phụ kiện trên đầu ném ra ngoài:
“Loạn thật rồi! Bình thường tôi nhịn cũng được đi, nhưng giờ đến cả em tôi mà dám bắt nạt thì quá đáng lắm rồi!”
Chị ấy chạm nhẹ vào mặt tôi, ánh mắt đầy đau lòng:
“Miểu Miểu, Cố Dương có làm em bị thương không?”
Tôi không sao cả, toàn thân không trầy xước lấy một chút.
Tôi cười nhăn nhở:
“Chuyện cưới xin của chị bị em phá hỏng rồi, chị không giận à?”
Chị tôi thở dài, giọng nhàn nhạt:
“Chị coi như đã nhìn rõ rồi. Hễ có chuyện gì xảy ra, bất kể ai đúng ai sai, Cố Thần vĩnh viễn cũng sẽ đứng về phía gia đình anh ta. Vậy còn cưới xin cái gì nữa? Chị chưa đá anh ta ngay lập tức là còn nương tay đấy.
Ếch ba chân thì khó kiếm, chứ đàn ông hai chân thì đầy ngoài đường.”
Thấy chị ấy cuối cùng cũng quay đầu, tôi mới thật sự yên tâm.
Tối hôm đó, đoạn video ghi lại cảnh hỗn loạn trong lễ đính hôn đã bị tung lên mạng, lập tức gây bão dư luận.
Ống kính gần như dí sát vào mặt Cố Dương — gương mặt đỏ bừng, miệng vẫn không ngừng tuôn ra những lời tục tĩu hạ đẳng, nước bọt bắn tung toé.
Trời ơi, lại còn là video HD không che!