3.
Tô Triết An chẳng thèm để tâm đến lời cầu xin của con gái, ngược lại còn quay sang cảnh sát, lạnh lùng nói:
“Tôi kiên quyết không hòa giải. Tôi muốn giám định thương tích và khởi kiện người đàn bà điên này vì trách nhiệm hình sự.”
Tôi chỉ nhếch môi cười lạnh, trong lòng không chút sợ hãi.
Tôi đã dám đánh hắn giữa công ty thì đương nhiên đủ can đảm gánh hậu quả.Chỉ là... chưa chắc hắn chịu nổi hậu quả khi đẩy tôi vào trong đó.
Con gái tôi hoảng đến mức bật khóc, cuống cuồng gọi điện cho luật sư.Tôi nhẹ giọng trấn an:“Đừng sợ, không sao đâu. Hắn đấu không lại mẹ con mình đâu.”
Tô Triết An khẽ cười giễu, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng, như thể đã dồn tôi vào chân tường.
Tôi bị cảnh sát đưa đi tạm giam.
Ngày hôm sau, luật sư đến báo: Tô Triết An vừa sắp xếp cho con riêng của hắn, con nhỏ Tô Kiều, vào công ty làm tổng giám đốc.
Còn con gái ruột của chúng tôi – Tô Duyệt – chăm chỉ làm việc suốt hai năm, đến giờ mới chỉ là một phó giám đốc.
Chỉ có điều, Tô Triết An không hề biết, tôi đã sớm chuẩn bị cho con gái con đường riêng, công ty riêng, tài khoản riêng. Ở nước ngoài, tài sản dưới tên con bé đủ để sống sung túc vài trăm đời.
Tôi lập tức bảo luật sư hành động. Cổ đông công ty, nhà đầu tư – từ lâu đã đứng về phía tôi.Chỉ một câu nói, là đủ để đá hắn khỏi ván cờ.
Tô Kiều vừa vào công ty, chuyện đầu tiên làm là lấy danh tổng giám đốc gây sự với con gái tôi.Con bé sai Tô Duyệt mang nước đến tận nơi cho nó trước mặt bao người.
Con tôi không chịu, kết quả bị Tô Triết An lấy cớ “không phục sự sắp xếp” mà đuổi việc.
Tô Duyệt sợ tôi lo nên không hề kể chuyện này.
Là Tô Kiều – con nhỏ con hoang ấy – tự vác mặt đến trại giam thăm tôi, tay khoanh trước ngực, mặt mày ngạo mạn thách thức:
“Lâm Ninh, tôi cứ tưởng bà giỏi giang cỡ nào. Mới động tay chút xíu bà đã thua rồi à? Cũng chỉ là một con bù nhìn vô dụng thôi.”
Cô ta bật cười đầy trêu ngươi, giọng điệu như muốn dẫm nát lòng tự trọng của tôi.
“Ha, bà vẫn còn mơ cái đứa con gái vô dụng kia sẽ tới cứu bà hả? Để tôi nói cho bà biết nhé, con gái bà không những đã bị tôi đuổi việc rồi…”
Cô ta cố ý dừng lại một nhịp, rồi cười nham hiểm tiếp lời:
“Còn bị tôi tống thẳng sang Đông Nam Á. Con bé xinh như vậy, tôi đã tốt bụng giúp nó kiếm một công việc ‘phục vụ đàn ông’ trên giường. Coi như tôi – người em gái này – tận tình sắp xếp cho chị gái được an tâm.”
Cô ta càng nói càng hả hê, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào tôi sau song sắt, như thể muốn nhìn thấy tôi sụp đổ.
“Có phải rất muốn đánh tôi không hả, đồ già khọm? Nhưng tiếc quá, dù tôi có cho bà một trăm cái gan thì bà cũng không dám động vào người tôi đâu!”
Cô ta mở túi, lôi ra một xấp tài liệu, vung tay ném thẳng vào người tôi:
“Ký đi. Đừng có không biết điều. Mẹ tôi thì hiền, cha tôi còn nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ nên không động được bà. Nhưng tôi thì khác, tôi có hàng trăm cách để xử lý một con đàn bà hết thời như bà!”
Tôi cúi xuống, nhặt tờ giấy lên. Đọc kỹ một lượt, hóa ra là giấy ly hôn, trong đó ghi rõ tôi phải ‘ra đi tay trắng’.
Tôi cười khẩy, rồi xé toạc xấp giấy thành từng mảnh, không một chút do dự. Mảnh vụn giấy bay thẳng vào mặt cô ta.
“Con hoang, muốn đấu với tao? Còn non và xanh lắm.”
Mặt cô ta lập tức tái xanh vì tức giận, mắt trợn trừng như muốn lòi ra ngoài, nghiến răng rít từng chữ:
“Đồ già, bà cứ đợi đấy. Sớm muộn gì, tôi cũng sẽ khiến bà phải ngoan ngoãn ký vào thôi.”
Trước khi rời đi, cô ta còn cố tình buông một quả bom nữa:
“À đúng rồi, bà chưa biết chuyện này đúng không? Ngày mai, tôi sẽ kết hôn với vị hôn phu của con gái bà. Hôn lễ thế kỷ đấy!”
Cô ta ngẩng cao đầu, ngạo nghễ tuyên bố:
“Tôi, Tô Kiều, mới là người thừa kế chính thức của nhà họ Tô. Kết hôn với người thừa kế nhà họ Lục là chuyện đương nhiên. Sau khi thành vợ người ta rồi, bà cứ chờ mà quỳ dưới chân tôi, như một con chó.”
4.
Con nhỏ con hoang đó đúng là có vài chiêu trò, nhưng chẳng đáng lo.