2
Anh kéo tôi đi, như lôi một con búp bê vô hồn, trong ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, sải bước ra ngoài.
“Lâm Vãn, cả đời này em đừng mơ!” – anh nghiến răng, từng chữ nặng như đá – “Bước vào cửa nhà họ Cố, chết cũng phải thành ma nhà họ Cố!”
Gió đêm lạnh buốt thổi qua mặt, nhưng tôi chẳng cảm thấy chút lạnh lẽo nào.
Chỉ thấy cổ tay bị anh siết, nóng rực kinh người.
Người đàn ông này – điên rồi.
Tôi bị Cố Trường Phong lôi xềnh xệch trở về cái “nhà” lạnh ngắt, chẳng có chút hơi người.
Cánh cửa bị anh “rầm” một tiếng đóng sập lại, tiếng vang chấn động khiến màng nhĩ tôi đau nhói.
Anh buông cổ tay tôi ra, tôi loạng choạng lùi lại vài bước, lưng đập vào bức tường lạnh lẽo. Trên cổ tay, một vết hằn đỏ rực hiện rõ, nóng rát.
“Lâm Vãn, ai cho em lá gan này?” – Cố Trường Phong kéo mạnh cổ áo, cúc áo quân phục bung ra, cả người lộ ra vẻ cuồng nộ khác hẳn bình thường.
Anh từng bước tiến đến, ánh mắt sắc bén như chim ưng, như muốn xuyên thủng tôi.
“Tôi chẳng cần ai cho gan.” – tôi hít một hơi, ngẩng đầu đối diện anh – “Cố Trường Phong, ép duyên thì không có kết quả. Ba năm qua, anh tự hỏi xem, anh đã từng một ngày làm đúng trách nhiệm của một người chồng chưa?”
“Trách nhiệm chồng ư?” – anh bật cười lạnh, bóng hình cao lớn phủ kín lấy tôi – “Tôi bảo vệ quốc gia, để em yên ổn ngồi vào vị trí vợ Cố đoàn trưởng, hưởng vinh quang bao người không có. Như vậy còn chưa đủ?”
“Vinh quang?” – tôi như nghe phải một trò cười lớn – “Thứ anh gọi là vinh quang, chẳng phải là để cả đại viện cười nhạo tôi cảnh phòng không chiếc bóng, sống như quả phụ? Đêm nào cũng chờ người chồng chẳng thèm về nhà? Cố Trường Phong, đó không phải là cuộc sống tôi muốn!”
“Vậy em muốn gì?” – anh bóp chặt cằm tôi, buộc tôi phải nhìn vào mắt anh.
Ngón tay anh thô ráp, chai sạn vì năm tháng cầm súng, ma sát trên da khiến tôi đau rát.
Trên gò má anh, vết sẹo cũ mờ nhạt cũng vì cơ mặt căng thẳng mà giật giật, trông dữ tợn.
“Tôi muốn tự do.” – tôi từng chữ rõ ràng – “Tôi muốn cùng một người yêu tôi, tôi cũng yêu anh ta, sống một đời bình dị. Chứ không phải trở thành huân chương quân công mà anh treo trước miệng để khoe khoang.”
“Yêu?” – anh nhấn mạnh từ đó, ánh mắt tràn ngập giễu cợt – “Lâm Vãn, em ngây thơ quá. Ở cái đại viện này, em còn muốn nói với tôi về yêu ư?”
Trong mắt anh, ngoài sự khinh miệt, còn ẩn giấu một thứ gì đó… giống như bi thương.
Khi bầu không khí căng như dây đàn, bỗng chiếc điện thoại đỏ trên bàn chói tai reo vang, phá tan sự tĩnh mịch.
Cố Trường Phong cau chặt mày, buông tôi ra, xoay người nhấc máy.