4
Đó không phải nụ hôn, mà là sự trừng phạt, chiếm đoạt, mang theo mùi rượu nồng nặc và sự bá đạo không cho phép kháng cự.
Tôi ra sức phản kháng, nhưng chỉ càng khiến anh thêm điên cuồng.
“Nói lại một lần nữa, muốn ly hôn.” – anh rời môi tôi trong gang tấc, trán áp vào trán, ánh mắt điên dại, gằn từng chữ – “Nói lại lần nữa!”
Cả người tôi lạnh toát, nhìn chằm chằm người đàn ông xa lạ trước mặt.
Đây thật sự là Cố Trường Phong lạnh lùng, tự chủ sao?
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập.
“Trường Phong! Lâm Vãn! Mở cửa! Tư lệnh gọi hai người qua gấp!” – giọng cảnh vệ Tiểu Lý vọng vào.
Động tác của anh khựng lại. Cơn điên loạn trong mắt dần tan, thay bằng chút tỉnh táo.
Anh buông tôi ra, chỉnh lại cổ áo xộc xệch, như thể người vừa mất kiểm soát không phải anh.
Mở cửa, anh nói với Tiểu Lý: “Biết rồi.”
Rồi quay đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp khó đoán.
“Đi thôi, cha tôi muốn gặp chúng ta.”
Tư lệnh muốn gặp tôi?
Tim tôi thắt lại.
Tôi biết, cơn bão thật sự… bây giờ mới bắt đầu.
Trong thư phòng của Tư lệnh, khói thuốc lượn lờ.
Cha của Cố Trường Phong – Tư lệnh Cố – người đàn ông từng giết chóc quyết đoán trên chiến trường, giờ ngồi sau bàn làm việc, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi tưởng thứ chờ mình sẽ là cơn giận dữ như sấm, là lời trách mắng nghiêm khắc cùng mệnh lệnh lạnh lùng.
Nhưng ông chỉ phẩy tay, bảo Cố Trường Phong ra ngoài, rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện.
“Ngồi đi, con bé.” – giọng ông mang sự vang dội đặc trưng của quân nhân, nhưng bất ngờ lại dịu dàng.
Tôi khẽ ngồi xuống, tim đập thình thịch, bồn chồn không yên.
“Thằng nhóc Trường Phong, có phải nó bắt nạt con rồi không?” – Tư lệnh hỏi thẳng.
Tôi không ngờ ông lại mở lời như vậy, nhất thời chẳng biết đáp sao.