1.
Đám cưới của tôi và bạn trai được ấn định vào ngày 1 tháng 10, nhưng cuối cùng lại chẳng thành.
Xe hoa dừng trước khách sạn, bạn trai bế tôi xuống xe.
Chưa đi được mấy bước, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta – Trần Á – dẫn theo một đám người ập tới, xách nguyên thùng bột tuyết và dây kim tuyến phun thẳng lên người tôi.
Bọn họ xuất hiện bất ngờ đến mức tôi chẳng kịp phản ứng, lập tức trở thành nạn nhân.Chưa kịp bước chân vào khách sạn, trên đầu, trên mặt và cả chiếc váy cưới trắng tinh của tôi đã phủ đầy dây kim tuyến cùng bột tuyết đủ màu.
Lửa giận trong tôi bùng lên, vừa giơ tay chắn vừa chất vấn:
“Ngụy Lâm, chẳng phải đã nói với anh là cấm tuyệt đối chuyện chọc phá trong lễ cưới sao? Bọn họ rốt cuộc là thế nào đây?”
Trước lễ cưới, tôi vô tình nhìn thấy đoạn chat nhóm giữa đám bạn của Ngụy Lâm.Chính Trần Á là người khởi xướng, bảo rằng cưới xin cả đời mới có một lần, phải “làm náo nhiệt cho vui”.Cả nhóm đều đồng tình, ồn ào hùa theo.
Trên mạng có vô số ví dụ lễ cưới bị phá tan tành vì trò “chọc phá”, nên tôi đã dặn Ngụy Lâm từ sớm: Đám cưới của chúng tôi – cấm tuyệt đối chuyện đó.
Không được phá tôi, càng không được phá bạn dâu.
Tôi còn nói thẳng, nếu đám bạn anh ta dám gây chuyện, đừng trách tôi không nể mặt.
Ngụy Lâm đồng ý ngay tắp lự, thậm chí còn nhắn trong nhóm để ngăn chặn.
Thế nhưng, tôi không ngờ cuối cùng Trần Á vẫn kéo nguyên đám tới, mang theo đầy đủ dây kim tuyến và bột tuyết.
Ngụy Lâm lại ra vẻ chuyện chẳng có gì, còn thấy tôi phản ứng hơi quá:
“Cưới xin mà, phải rộn ràng một chút mới vui. Bọn họ đến phá cho vui nghĩa là quý anh lắm đấy. Em rộng lượng chút đi, chịu khó nhịn một tí.”
Tôi đứng chết lặng, giọng lạnh như băng:
“Ngụy Lâm, anh đang có ý gì vậy?”
“Cứ để bọn họ phá cho hả giận đi, lát nữa anh sẽ thay em mắng họ, được chưa?”
Chỉ vài câu qua loa của Ngụy Lâm, Trần Á cùng đám bạn đã phun hết nguyên một thùng dây kim tuyến và bột tuyết.
Tôi dậy từ bốn, năm giờ sáng để trang điểm.
Kết quả là lễ cưới còn chưa bắt đầu, lớp trang điểm được chuyên gia tỉ mỉ thực hiện và chiếc váy cưới mà tôi chọn kỹ càng cũng bị hủy hoại hoàn toàn.
Chuyện trọng đại chỉ có một lần trong đời, vậy mà bị người ta làm thành ra thế này.
Ấy thế mà đến miệng Ngụy Lâm, nó lại biến thành một chuyện chẳng đáng bận tâm, nói nhẹ hều như không có gì:
“Đặt em xuống.” – tôi lạnh giọng nói.
Ngụy Lâm khựng lại: “Theo tập tục thì chân em không được chạm đất bây giờ.”
“Đừng nói với em mấy chuyện tập tục. Anh đặt em xuống ngay.” – tôi nhấn mạnh từng chữ.
Sắc mặt Ngụy Lâm lập tức tối sầm, cuối cùng anh ta cũng đặt tôi xuống, rồi giơ tay phủi mấy sợi dây kim tuyến trên tóc tôi:
“Chẳng phải thứ gì khó lau chùi, em có cần phải nổi nóng vậy không?”
Tôi vốn đã tức sôi máu, nghe đến câu này thì gần như muốn nổ tung.
Nhưng điều khiến tôi bực hơn nữa còn ở phía sau.
Vì tôi phát hiện loại dây kim tuyến bọn Trần Á dùng không phải loại dễ làm sạch như bình thường.
Ngụy Lâm chỉ mới phủi vài cái, bàn tay đã dính đầy vệt màu lòe loẹt.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc váy cưới của mình.
Quả nhiên, trên đó toàn là những vết bẩn loang lổ đủ màu.
2.
Thế mà Trần Á – kẻ khởi đầu mọi chuyện – lại hồn nhiên bước tới như chẳng có gì xảy ra.
Cô ta cười khanh khách, giọng nũng nịu:“Lâm ca, sao anh và chị dâu dừng lại thế? Video vẫn đang quay mà.”
Ngụy Lâm liếc nhìn tôi, hạ thấp giọng:“Tống Vãn, có chuyện gì thì vào trong rồi nói. Trần Á bọn họ chỉ muốn lễ cưới của chúng ta thêm náo nhiệt, đâu có ý xấu gì. Em đừng nhỏ nhen thế được không?”
Nghe đến câu này, cơn giận bị đè nén trong tôi lập tức bùng nổ.
“Không có ý xấu?” – tôi bật cười lạnh – “Ngụy Lâm, anh có nhìn thấy bộ dạng tôi bây giờ không? Thế này mà gọi là không có ý xấu sao?”
“Người chịu ấm ức là tôi, vậy mà qua miệng anh lại thành tôi nhỏ nhen? Tôi có phải nên cười vui vẻ đón chào họ đến phá hỏng lễ cưới của mình mới gọi là rộng lượng không?”
Tôi tức đến mức bàn tay khẽ run.
Ngụy Lâm mím chặt môi, cau mày:“Tống Vãn, hôm nay là ngày vui của chúng ta, em đừng phá hỏng bầu không khí được không? Chuyện cũng lỡ rồi, em nói nữa có ích gì?”
Chưa kịp để tôi lên tiếng, Trần Á đã vội vã xen vào, làm ra vẻ tội nghiệp:“Lâm ca, em xin lỗi, em không ngờ chị dâu lại để bụng, tất cả đều là lỗi của em. Anh đừng giận chị dâu nữa.”
Cô ta nói xong, hốc mắt còn ửng đỏ, như thể mình mới là nạn nhân.
Vài cậu bạn chí cốt của Ngụy Lâm đứng bên cạnh cũng trưng ra vẻ mặt khó chịu.
“Đi gì mà đi.” – Ngụy Lâm cũng lộ rõ thái độ, gằn giọng – “Các cậu đều là bạn thân của tôi, không ai có quyền bắt các cậu rời khỏi đây.”
Câu này, rõ ràng là anh ta nói thẳng cho tôi nghe.
Anh ta thấy tôi khiến mình mất mặt trước đám bạn.
Lúc này, bố mẹ tôi cũng bước tới.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi, mặt họ lập tức sầm xuống.
Mẹ tôi run rẩy đưa tay gỡ mấy mảnh rác bám trên tóc tôi, lo lắng hỏi:“Vãn Vãn, rốt cuộc có chuyện gì vậy con?”
Tôi chỉ lắc đầu, rồi bước lên phía trước, một cái tát mạnh mẽ giáng thẳng vào mặt Ngụy Lâm.
“Bạn thân của anh không cần đi. Tôi đi.”
3.
Tôi và Ngụy Lâm quen nhau qua mai mối.