4
Lệnh gì mà có thể quan trọng hơn cả vợ con của mình chứ?
Chẳng qua cũng chỉ là cái cớ mà thôi.
“Anh đi đi.” Tôi mệt mỏi tựa vào khung cửa, giọng khàn hẳn:
“Nói với Cố Trường Phong, đứa bé này là của tôi, không liên quan gì đến anh ta. Cứ yên tâm mà lên Bắc Kinh, đi sống cuộc đời đôi lứa với Lâm Vãn Vãn đi, đừng đến làm phiền tôi nữa.”
Nói xong, tôi không nhìn lại, xoay người vào nhà rồi dứt khoát đóng cửa cái “rầm”.
Ngoài cửa, Tiểu Lý đứng rất lâu, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, rồi tiếng bước chân từ từ xa dần.
Tôi dựa lưng vào cánh cửa, chậm rãi trượt xuống đất.
Nước mắt – thứ mà tôi đã cố kìm nén suốt bấy lâu – rốt cuộc vẫn trào ra không kiềm được.
Cố Trường Phong… rốt cuộc anh xem tôi là gì trong cuộc đời mình?
Sự xuất hiện của Tiểu Lý giống như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, khiến cuộc sống yên ổn của tôi dậy sóng.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Tôi sợ Cố Trường Phong sẽ đến tìm, sợ hơn nữa là anh ta sẽ giành con với tôi.
Nỗi lo ấy khiến tôi mất ngủ mấy đêm liền.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Tôi xoa bụng mình – ngày một tròn lên – tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ hơn nữa.
Vì tương lai tốt đẹp cho con, tôi quyết định mở rộng “sự nghiệp may vá” của mình.
Tôi không muốn mãi quanh quẩn làm cho vài người trong xóm nữa, mà muốn nhắm đến cửa hàng bách hóa quốc doanh của huyện.
Tôi nghĩ, nếu quần áo tôi may có thể được bày bán ở quầy hàng của bách hóa, thì sự nghiệp coi như bước vào một trang mới.
Ý tưởng đó, vào thời điểm ấy, chẳng khác nào chuyện viển vông.
Đồ của xưởng tư nhân muốn lọt vào đơn vị quốc doanh – khó chẳng khác gì lên trời.
Nhưng tôi – Tô Niệm – không tin là mình không làm được.
Tôi dốc gần nửa số tiền tiết kiệm ra, mua loại vải tốt nhất, tự thiết kế và tỉ mỉ may ba bộ đồ “đồng phục gia đình”:
Một bộ sườn xám cách tân cho mẹ, một váy yếm cho bé gái, và một chiếc quần yếm phong cách công nhân cho bé trai.
Ba bộ đồ có thiết kế đồng nhất, chỉn chu đến từng chi tiết.
Vào thời điểm ấy, đây đúng là điều “chưa từng có”.
Tôi xách ba bộ mẫu đến thẳng văn phòng giám đốc cửa hàng bách hóa.
Không ngoài dự đoán, tôi còn chưa bước vào thì đã bị một nhân viên trẻ đeo kính chặn lại.
Anh ta từ đầu đến chân đều toát ra vẻ khinh thường và sốt ruột, giọng điệu thì chua ngoa: