Một giây sau, máu đã rỉ ra từ vết thương trên tay.
Tôi trừng mắt nhìn anh, không nói lời nào, quay đầu bỏ ra khỏi nhà.
“Xuân Lưu, sao trông cậu như người mất hồn vậy?”
Vừa đến văn phòng, Trương Tĩnh Hoa đã ngạc nhiên hỏi.
Tôi gượng gạo cười, bảo không có gì, rồi nhanh chóng ngồi vào bàn làm việc.
Tay phải đã được băng lại, tôi đành dùng tay trái đánh máy.
Để tránh bị phát hiện, tôi luôn giấu tay phải dưới bàn.
“Nè.”
Tĩnh Hoa bước đến, vỗ vai tôi một cái, nheo mắt tinh nghịch:
“Tuần trăng mật với chồng thì cũng nên tiết chế chút chứ. Gì mà để người ta kiệt sức vậy trời.”
Tôi chỉ biết cười gượng.
Tuần trăng mật mà ra nông nỗi này, tôi còn biết nói gì nữa?
“À đúng rồi,” cô ấy nhớ ra điều gì, “Mai là cuối tuần, công ty tổ chức team building. Chủ đề gia đình nha, bắt buộc vợ chồng hoặc người yêu đều phải tham gia.”
Tôi nhíu mày. Thật không có hứng thú.
Nhưng nếu không đi… bị phạt tiền thì còn bực hơn.
Trịnh Triết vốn là người mê du lịch. Trước giờ, hễ công ty tổ chức team building là anh đều không vắng mặt lần nào.
Tôi nói: “Anh ấy đi thì tôi mới tham gia.”
“Vừa nãy tôi hỏi rồi, anh ta bảo không đi. Nếu vậy thì hai người coi như mất luôn khoản thưởng tháng này!”
“Để tôi sang hỏi lại anh ấy.”
Tôi đứng dậy, đi thẳng sang khu văn phòng bên cạnh.
Anh ấy đang ngồi ở đó.
Vừa bước vào, tôi thấy anh cùng hai đồng nghiệp nam đang túm tụm nói chuyện.
Hai tháng trước, ở cổng công ty từng xảy ra một vụ tai nạn xe nghiêm trọng.
Một phụ nữ lái xe tông chết ba nhân viên rồi bỏ trốn khỏi hiện trường.
Tới giờ, thủ phạm vẫn chưa sa lưới.
Có vẻ họ đang bàn về vụ này.
Tôi đi thẳng tới chỗ Trịnh Triết, cúi người, nhỏ giọng hỏi:
“Công ty tổ chức team building, anh thật sự không tham gia sao?”
“Không.” Anh trả lời cụt lủn, lạnh như băng.
Tôi nhẫn nại nói tiếp: “Không đi thì công ty sẽ phạt tiền đấy.”
“Phạt thì phạt.” Giọng anh hờ hững.
Tôi khẽ cau mày: “Chuyện có đáng để vì thế mà—”
“Em im đi được không?”
Trịnh Triết bất ngờ quát lớn:
“Tôi nói rồi, tôi không đi! Nghe chưa?!”
Cả văn phòng lập tức im phăng phắc.
Không ai nói thêm lời nào, chỉ có những ánh mắt tròn xoe đang đổ dồn về phía tôi, kinh ngạc đến khó tin.
Mặt tôi nóng bừng.
Ở nơi làm việc, trước bao nhiêu người, một người chồng mới cưới lại gào thẳng vào mặt vợ mình…
Tôi còn có thể nói gì?
Tôi cúi đầu, xoay người bỏ đi.
Khoảnh khắc đó, mọi ảo tưởng tôi từng có về người đàn ông tên Trịnh Triết… vụn vỡ.
“Xuân Lưu… tớ xin lỗi. Vừa nãy không nên ép cậu như vậy.”
Về đến chỗ ngồi, Trương Tĩnh Hoa vòng tay ôm vai tôi, khẽ thì thầm.
“Không sao đâu.”
Tôi lắc đầu, sau đó như sực nhớ điều gì, móc điện thoại ra đưa cho cô ấy xem một tấm ảnh.
“Tĩnh Hoa, cậu quen biết nhiều. Nhờ cậu tra giúp tớ loại cửa chống trộm có mã số như vầy, liệu có chìa khóa vạn năng không?”
Cô ấy cúi đầu nhìn ảnh, chăm chú một lúc rồi gật gù:
“Được. Tớ có một người bạn bán loại cửa này, để tớ hỏi giúp.”
Tối hôm đó, khi đang loay hoay trong bếp chuẩn bị cơm tối, tôi lại mở điện thoại kiểm tra camera giám sát lần nữa.
Vẫn không khác gì sáng nay — camera hoàn toàn vô hiệu.
Tôi khẽ nhíu mày.
Chẳng lẽ… là do Trịnh Triết cố ý?
Tôi nấu cơm xong, dọn từng món lên bàn.
Đúng lúc đó, anh ấy về.
Trên tay xách theo một chiếc hộp nhỏ.
Nhìn sơ qua là biết là hộp bánh kem.
Nhưng anh ấy chẳng nói gì, cũng không đưa cho tôi xem.
Chỉ lén lút cất vào phòng chứa đồ, giống như sợ tôi phát hiện.
Tôi liếc nhìn, vẫn nhận ra được — đó là bánh mousse kiểu Pháp, tinh xảo, được trang trí rất đẹp mắt.
Tôi sững người.
Hôm nay không phải sinh nhật anh, cũng không phải của tôi.
Vậy… anh ấy đang định làm gì?
Anh không giải thích, tôi cũng không hỏi.
Bữa tối diễn ra trong sự yên ắng kỳ lạ.
Anh ngồi ăn như một vị khách xa lạ đến nhà hàng.
Còn tôi, lại giống như nhân viên phục vụ, chỉ lẳng lặng dọn món, rót nước, rồi rút lui.
Đến giờ đi ngủ, băng gạc trên tay phải tôi cần phải thay.
Tôi tự mình tháo ra thật nhẹ, bôi thuốc sát trùng rồi quấn lại lớp băng mới.
Trịnh Triết nằm ngay bên cạnh, chẳng thèm liếc tôi một cái, như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến anh.
“À đúng rồi, Xuân Lưu, em nghĩ tới chuyện đó chưa?”
Trịnh Triết đột nhiên mở miệng.
Tôi khựng lại. “Chuyện gì cơ?”
“Không phải chuyện ly hôn à? Em đã suy nghĩ chưa?”
Anh ta lại hỏi lần nữa.
Tôi bật cười, lạnh đến mức ngay cả mình cũng cảm thấy tê buốt.
Rốt cuộc trong đầu anh ta đang tính toán cái gì?
Lấy tôi làm vợ… chỉ để nhắm tới căn nhà?
Tôi hỏi ngược: “Vậy anh muốn ly hôn không?”
Trịnh Triết im lặng.