Ta là một ngự y trong hoàng cung.
Hoàng đế cao cao tại thượng, hậu cung ba ngàn mỹ nữ, thế mà vẫn chẳng có lấy một mống con nối dõi.
Một đêm nọ, ta được lệnh khẩn tiến cung bắt mạch cho Người.
Không sao, chứ vừa chạm tay vào cổ tay ấy, ta liền phát hiện một bí mật... đủ khiến đầu rơi m//áu chảy.
— Hoàng thượng vô sinh.
Nhìn qua tấm rèm mỏng, chỉ thấy bóng dáng lờ mờ kia, ta bỗng nhớ lại lời tổ phụ từng nói:
“Làm thái y là dấn thân một chân vào địa phủ.”
Nếu khai thật, e rằng chưa kịp bước ra khỏi điện đã bị lôi ra chém. Mà nếu dám nói dối... cũng khó toàn mạng.
Nghĩ tới đây, ta chỉ muốn ngửa mặt than trời một tiếng — quả nhiên là tiến không được, lùi cũng xong đời!
Thế nhưng đúng vào lúc ấy, đầu óc ta vụt lóe lên một ý nghĩ to gan lớn mật.
Ta cúi người thi lễ, giọng cung kính:
“Thánh thể của Hoàng thượng cực kỳ cường kiện, chẳng qua… khí long quá thịnh, người thường e là không thể gánh nổi.”
Hôm sau, Hoàng thượng hạ chỉ giải tán toàn bộ hậu cung.
Người còn mặt lạnh tuyên bố:
“Nữ tử tầm thường, không đủ tư cách đứng cạnh trẫm.”
Còn thiên hạ bên dưới thì sao?
Lời đồn nổi lên như bão:
“Hoàng thượng vì Tiết ngự y mà bỏ cả hậu cung!”
Ta: ???
Khoan đã… chuyện này có liên quan gì tới ta chứ hả trời?!
1
Hôm ấy, ta đang thỉnh an mạch cho Hoàng Thái hậu.
“Thái hậu thánh thể an khang, không có vấn đề gì ạ.”
“Thế nhưng đầu ai gia đau quá.”
Bà nắm lấy tay ta, vỗ nhẹ từng cái như hồi ta còn bé.
“Ngươi nói xem, Hoàng thượng đăng cơ đã ba năm, cớ sao phi tần mỹ nữ trong hậu cung không một ai mang được long tự?”
“Kinh Mặc, ai gia chẳng tin ai cả, chỉ tin ngươi thôi.”
“Tối nay, ngươi hãy vào cung xem Hoàng thượng thế nào, có phải là hắn có vấn đề gì không.”
Mặt ta sa sầm lại. Hoàng thượng có “vấn đề” hay không, ta thực lòng chẳng muốn biết chút nào!
Tiếc thay, dưới màn đêm gió lớn, một cỗ kiệu mềm vẫn đưa ta đến Ngự thư phòng.
Thực ra, đã rất lâu rồi ta không gặp Tống Cảnh Du.
Thuở nhỏ, chúng ta thân thiết đến mức có thể mặc chung một chiếc quần thủng đáy. Kể từ khi phụ thân hắn khoác hoàng bào lên ngôi hoàng đế, thân phận của hắn đã trở thành thứ mà ta chẳng bao giờ có thể với tới.
Cũng như lúc này, chỉ một tấm rèm mỏng manh đã có thể ngăn cách hoàn toàn hai chúng ta. Ta chỉ có thể nhìn thấy bóng hình hắn phản chiếu dưới ánh nến.
“Thần, Tiết Kinh Mặc, bái kiến Bệ hạ.”
Hắn chỉ khẽ “ừm” một tiếng, không nói thêm lời nào, cũng chẳng hàn huyên.
Ta thực sự có chút thương cảm cho hắn. Nhớ lại Tống Cảnh Du ngày trước là một đứa trẻ nghịch ngợm đến nhường nào, vậy mà giờ đây khi ngồi lên vị trí này, bao nhiêu chuyện đã trở nên thân bất do kỷ.
Ví như, bị người bạn thuở xưa chẩn đoán xem mình có “bất lực” hay không.
Ta đặt tay lên cổ tay hắn vươn ra từ sau tấm rèm, bắt mạch hết lần này đến lần khác.
Trời mới biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi nửa tuần trà ấy, đầu óc ta đã lật tung bao nhiêu pho điển tịch, chỉ mong có thể tự nhủ rằng, Hoàng thượng không hề vô sinh.
“Tiết thái y cứ nói thẳng.”
Ta dám nói thẳng sao?
Giờ mà ta nói thẳng, liệu cái đầu này có còn giữ được không?
Nhưng nếu ta nói dối, há chẳng phải cũng sẽ mất đầu ư?
Gia gia ơi, đến lúc này con mới hiểu, vì sao người lại luôn than thở rằng thái y là một nghề nguy hiểm đến thế!
Ngay lúc ấy, một kế sách chợt nảy ra trong đầu, ta bèn mở lời: “Long thể của Hoàng thượng vốn không có gì đáng ngại. Có chăng là do long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần khó lòng chịu đựng nổi.”
Tuyệt diệu! Cứ đổ hết trách nhiệm cho ngôi vị này là xong. Như vậy vừa có thể che giấu được bệnh kín của Hoàng thượng, cái đầu của ta cũng được bảo toàn.
“Ồ, ra là vậy!”
Hắn tin rồi, ta mừng đến phát khóc! Tống Cảnh Du vẫn dễ bị lừa như hồi còn bé, ta nói gì hắn cũng chỉ gật đầu răm rắp, còn không ít lần gánh tội thay ta!
Ngươi cứ yên tâm! Ta nhất định sẽ dốc toàn lực tìm phương thuốc tốt, đảm bảo trong một năm tới ngươi sẽ có ba đứa con!
Đêm đó, vì tâm trạng lên xuống thất thường, ta đã ngủ một giấc rất say.
Sáng hôm sau, liền nghe được tin tức.
Hoàng thượng giải tán lục cung!
2
Ta quên mất, Tống Cảnh Du không chỉ dễ bị lừa, mà suy nghĩ của hắn cũng chẳng giống người thường.
Thế nên hôm nay, khi đến thỉnh an mạch cho Thái hậu, lòng ta vô cùng thấp thỏm.
Ta sợ Thái hậu bà bà sẽ tức giận đến ngất đi.
Ta đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu không biết bao nhiêu biện pháp cấp cứu, chỉ sợ một bước làm sai sẽ lấy đi mạng sống của lão nhân gia này.