7 (Góc Nhìn Của Tống Cảnh Du)
Ta đã trọng sinh.
Kiếp trước, ta đã được như ý nguyện, cưới được nữ tử ta yêu nhất.
Kiếp trước, nàng đã dùng một dải lụa trắng, kết liễu đời mình trong cung điện đã giam cầm nàng.
Nàng từng nói với ta: “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không chọn ở bên chàng. Nữ nhân trong hoàng cung này quá nhiều, nhiều đến mức, chàng căn bản không nhớ ra ta ở đâu.”
Ta muốn nói với nàng rằng không phải vậy.
Những nữ nhân đó, ta chưa từng chạm vào.
Không còn thân thiết với nàng như trước, chỉ là cách tốt nhất mà một vị đế vương bất tài như ta có thể nghĩ ra để bảo vệ nàng.
Sau đó ta cũng chết.
Khi tỉnh lại, ta đã trở về Thanh Châu, trở về nơi bắt đầu.
Ta không định đi theo quỹ đạo cũ để yêu nàng nữa.
Kiếp này, ta muốn để nàng sống theo ý mình, sống một cuộc đời thật tốt.
Ta chỉ cần âm thầm bảo vệ nàng là đủ.
Để nàng được vui vẻ là đủ.
Đừng như con bướm không thể bay ra khỏi khu vườn hoàng cung, cuối cùng chỉ có thể mục rữa trên mảnh đất mà nó căm ghét nhất.
Nếu nói cuộc sống sau khi trọng sinh có gì khác biệt, thì đó chính là mẫu thân của ta.
Tính cách bà thay đổi lớn, không còn rụt rè yếu đuối như trước mà trở nên vô cùng hoạt bát, còn thường xuyên nói những lời ta không hiểu.
Ta từng lén hỏi phụ thân, nhưng phụ thân nói, mẫu thân trước khi gả cho ông đã có tính cách như vậy rồi.
Thôi thì ta cũng không nghĩ nữa, xem ra thế giới sau khi trọng sinh này, có lẽ cũng có chút khác biệt so với trước kia.
Năm ta 13 tuổi, mẫu thân ta từng bí mật tìm ta.
Bà hỏi ta, có phải có ý với Tiết gia đại lang Tiết Kinh Mặc không.
Tim ta đập thình thịch, gần như không thể kìm nén được tình yêu của tuổi thiếu niên này.
“Mẫu thân xin thận trọng lời nói, con và Kinh Mặc đều là nam tử, làm sao có chuyện yêu đương?”
Bà “chậc chậc” mấy tiếng, rất thản nhiên nói: “Nam tử? Nam tử thì sao? Nếu con gật đầu với mẫu thân, mẫu thân sẽ lập tức bày mưu cho con, tối nay sẽ viết một cuốn《Ba Mươi Sáu Kế Theo Đuổi Mặc》cho con!”
“Mẫu thân không phải là người cổ hủ đâu.”
Sau nhiều lần từ chối không có kết quả, ta đành phải căng da đầu kể lại chuyện mình trọng sinh.
Vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị coi là kẻ điên, nhưng chỉ thấy mẫu thân ta rất hiểu chuyện gật đầu.
“À~ thì ra các con đi theo phong cách nữ giả nam trang, ngược luyến chốn cung đình à~”
Bà ra vẻ đăm chiêu.
Mẫu thân ơi, mẫu thân có cần phải có độ tiếp thu cao như vậy không.
“Vậy con có nghĩ đến, kiếp này, chúng ta không làm hoàng đế nữa không?”
“Con không phải là chưa từng nghĩ đến, nhưng nếu vị trí đó con không ngồi, thì ai sẽ ngồi?”
Mẫu thân ta cũng im lặng.
Nhưng rất nhanh, bà lại cười.
“Chuyện này không sao, cứ giao cho mẫu thân.”
Tâm trạng của ta rất phức tạp. Thú nhận câu chuyện trọng sinh của mình cũng có nghĩa là, ta cũng phải nói cho mẫu thân biết, cái kết tất yếu của phụ thân.
Bệnh nan y, không thuốc chữa.
Nhưng bà mạnh mẽ hơn ta tưởng tượng rất nhiều, ngoài việc đối với phụ thân ta khoan dung hơn, thì cũng không có gì khác biệt so với thường ngày.
Rất nhanh, ta biết, bà đã mang thai.
Ta có một người đệ đệ.
Đệ đệ từ nhỏ đã theo phụ thân chinh chiến khắp nơi, coi ông là thần tượng. Nó nói, sau này, nó muốn trở thành người như phụ thân.
Trong lòng ta vừa mừng thầm lại vừa hổ thẹn.
Đôi khi ta nghĩ, đây có thực sự là cuộc sống mà đệ đệ ta thật tâm mong muốn không?
Trong đó, có sự dẫn dắt của ta và mẫu thân không?
Nó có thực sự được lựa chọn không?
8
Những câu chuyện sau đó, gần như không có gì khác biệt so với kiếp trước của ta.
Dù chúng ta đã tìm rất nhiều đại phu, bệnh của phụ thân vẫn tái phát.
Ta vẫn ngồi lên vị trí đó.
Lần này, Tiết Kinh Mặc không vào cung, nàng vẫn giữ thân phận nam tử của mình, trở thành một vị thái y.
Mỗi sáng nàng đều đến cung của mẫu hậu để thỉnh an mạch, và lần nào ta cũng ở sau tấm bình phong lắng nghe nàng nói chuyện.