Trên Tiểu Hồng Thư, bắt đầu xuất hiện hàng loạt bài viết mới.
Tiêu đề thì gần giống nhau:
“Bóc phốt nữ kiểm toán máu lạnh vì 2 xu ép chết nữ giao dịch viên ngân hàng.” “Tin mới: cô nhân viên ngân hàng bị tố giác đã suy sụp tinh thần, tự sát!”
“Vì 2 xu mà dồn người khác đến đường cùng — người bình thường hay ác quỷ?”
Bài viết kể lại rất sống động: Triệu Thiến vì bị tôi tố cáo mà mất việc, lại liên tục bị tôi “ép tới chết”, cuối cùng nghĩ quẩn cắt cổ tay tự sát, hiện đang cấp cứu trong bệnh viện.
Bên dưới là ảnh một cánh tay băng trắng, nằm trên giường bệnh.
Dù đã làm mờ mặt, nhưng mái tóc nhuộm tím kia — chính là Triệu Thiến.
Phần bình luận nổ tung:
“Thật hay đùa đấy? Vì 2 xu mà ép người khác tự sát? Con đàn bà này là quỷ hả?”
“Khiếp thật! Loại người này quá kinh khủng!”
“Bạn tôi làm ở bệnh viện đó, bảo là mất máu quá nhiều, nguy hiểm lắm.”
“Làm kiểm toán thì sao? Phách lối như thật! Ghét nhất cái kiểu cầm vài con số đi dạy người ta sống!”
Tên tôi, nơi tôi làm việc, thậm chí cả ảnh hồi đại học cũng bị người ta đào lên tung lên mạng.
Điện thoại tôi bị gọi nổ máy. Điện thoại lễ tân công ty tôi cũng bị gọi đến nghẽn đường dây.
Tôi nhìn màn hình nhấp nháy những lời nhục mạ, mặt không biểu cảm, tắt nguồn điện thoại.
Bọn họ nghĩ như vậy có thể khiến tôi lùi bước?
Tôi mở máy tính, vào một diễn đàn ẩn danh nước ngoài, đăng một bài viết.
Tiêu đề: “Treo thưởng 10.000 USD cho bất kỳ ai cung cấp thông tin về lỗ hổng ‘backdoor’ trong hệ thống phần mềm của một ngân hàng thương mại nào đó, hoặc dấu hiệu gian lận tài chính có chủ đích.”
Đây là cách nhanh nhất mà tôi nghĩ ra — để truy được dòng chảy của khoản tiền đó.
3.
Chưa đến 24 tiếng, tôi đã nhận được phản hồi.
Người đó không dài dòng, gửi thẳng cho tôi một tập tin mã hóa.
“Thứ cô cần đây. Chuyển 10.000 USD vào địa chỉ Bitcoin này.”
Tôi mở tập tin.
Bên trong là một đoạn mã, kèm theo một bản tài liệu hướng dẫn chi tiết.
Xem xong, tôi cuối cùng cũng hiểu được — đám người của giám đốc Vương đã làm trò gì.
Phần mềm mà ngân hàng này đang sử dụng, ngay từ khi phát triển đã bị một lập trình viên cố tình để lại một “cửa sau”.
Cánh cửa đó cho phép tạo ra một “bể tạm giữ tiền ẩn” — một nơi vô hình để gom tiền lại.
Mỗi khi giao dịch liên quan đến số tiền có hai chữ số sau dấu thập phân — ví dụ như 2 xu của tôi — hệ thống sẽ hiện một cửa sổ hỏi: “Có muốn chuyển phần chênh lệch vào tài khoản tạm giữ điều chỉnh không?”
Nếu giao dịch viên chọn “Có”, thì số tiền đó sẽ bị trừ khỏi tài khoản khách hàng, nhưng không đi vào hệ thống kế toán chính thức của ngân hàng, mà âm thầm chảy vào cái bể tạm giữ kia.
Trên hóa đơn khách hàng nhận được: tiền đã được trả. Trên sổ sách ngân hàng: giao dịch đã hoàn tất. Không ai hay biết.
Sau khi lập trình viên kia nghỉ việc, hắn bán lại lối đi bí mật này cho người khi đó còn là quản lý khách hàng – chính là ông Vương.
Từ đó, ông Vương bắt đầu trò “kiến tha lâu đầy tổ” — âm thầm gặm nhấm từng xu lẻ của khách hàng.
Từ vài xu, vài hào, đến cả những tài khoản đã ngủ yên lâu ngày, ông ta đều chuyển phần dư nhỏ vào bể tiền ấy.
Mười năm trôi qua, khoản tiền tích lũy trong cái bể ẩn kia đã đạt con số không tưởng:
9 triệu 230 nghìn tệ.
Còn Triệu Thiến, chính là một trong những “chân rết” do ông Vương đào tạo.
Tất cả những giao dịch viên tham gia đường dây này đều được chia phần trăm từ lão Vương.
Nhà Triệu Thiến không khá giả. Nhưng nhờ những đồng tiền bẩn này, cô ta sống vượt xa mức lương bình thường.
Túi hiệu, đồ xa xỉ, những thứ cô ta khoe khoang trên Tiểu Hồng Thư — đều đến từ hàng ngàn khoản “cho qua đi” 2 xu.
Ở cuối tài liệu, là danh sách dòng tiền của bể tiền kia. Từng khoản tiền chuyển vào, từng khoản chuyển ra, ghi lại rõ ràng, không sót một xu.
Tài khoản nhận tiền rút, đều dẫn tới ba tài khoản ngân hàng ở nước ngoài.
Giao dịch rút tiền gần nhất? Chính là ngày hôm sau khi tôi báo cảnh sát.
lão Vương đã tính đường cao chạy xa bay.
Tôi chuyển 10.000 USD cho người kia.
Rồi tôi tổng hợp toàn bộ dữ liệu trong tài liệu thành một bộ hồ sơ tố cáo mới.
Lần này, tôi không gọi cho Ủy ban Giám sát Ngân hàng nữa.
Tôi bấm một số khác.
“Xin chào, đây là đường dây nóng tố cáo lĩnh vực tài chính của Tổ thanh tra trung ương.”