4
Không biết từ khi nào.
Tôi ngồi trên sàn, tựa lưng vào ghế sofa ngủ thiếp đi.
Tỉnh dậy thì lưng đau mỏi nhừ.
Điện thoại đã sạc đầy, Thẩm Chấp chủ động gọi tới:
“Tối qua Thanh Nguyệt gọi cho tôi, nói tài xế taxi cố tình chạy vào đường vắng.”
“Nói chung, chuyện tối qua để cậu một mình trong nhà hàng, tôi không cố ý.”
Thấy tôi không nói gì, anh tưởng tôi đang giận dỗi, nên trách móc:
“Chuyện nào cũng có mức độ quan trọng khác nhau.”
“Sinh nhật của cậu và mạng sống của cô ấy, cậu nghĩ cái nào quan trọng hơn?”
Ngay sau đó, giọng nói tinh nghịch của Bùi Thanh Nguyệt vang lên từ đầu dây bên kia:
“Thẩm Chấp! Phòng tắm nhà anh rộng thật đó, khăn tắm để đâu vậy~?”
Tôi theo bản năng muốn cãi nhau với Thẩm Chấp như trước kia.
Nhưng cuối cùng vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc, cúp máy.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, bắt đầu thẫn thờ.
Cãi nhau tới giờ, ngay cả tôi cũng không rõ, bản thân đối với Thẩm Chấp rốt cuộc là thích, hay là không cam lòng.
Vì ba mẹ cưng chiều tôi, nên từ nhỏ đến lớn, tôi dễ dàng có được rất nhiều thứ.
Ngoại trừ Thẩm Chấp.
Vì thế, tôi tò mò về anh, có ham muốn chiếm hữu, có cả lòng hiếu thắng.
Nhưng tôi không ngờ, loại tình cảm phức tạp này lại suýt nữa khiến tôi trở thành một kẻ ngu ngốc, điên cuồng, mất lý trí.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ học.
Tôi bám lấy ba mẹ cả ngày, mới thuyết phục được họ đồng ý cho tôi đi du học.
Họ nói, sợ tôi ra nước ngoài sẽ chịu khổ.
Nhưng tôi thấy, ở lại bên cạnh Thẩm Chấp mới là khổ thật sự, mà là đau khổ trong lòng.
Trong những ngày không đến trường, tôi đã hoàn tất thủ tục du học.
Mấy ngày nay, Thẩm Chấp chưa từng hỏi tôi đi đâu.
Mà tôi, cũng đã quen với điều đó từ lâu.
Quay lại trường học, Thẩm Chấp ngồi bên cửa sổ.
Ánh nắng chiếu lên sống mũi cao thẳng của anh.
Không biết anh nói gì, chỉ thấy Bùi Thanh Nguyệt ngồi nửa người trên bàn học của anh, cười đến cong cả mắt.
Tôi cố gắng giả vờ như không nhìn thấy, đang định quay về chỗ ngồi.
Thẩm Chấp lại gọi tôi:
“Tiểu Hòa.”
“Chúng ta nói chuyện một lát.”
5
Ở cầu thang.
Thẩm Chấp đứng cạnh tôi, tôi cúi đầu mới phát hiện cổ tay anh đeo một chiếc dây buộc tóc hình thỏ.
Chiếc dây buộc tóc đó, là mấy tháng trước tôi để quên.
Đang ngẩn người, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp:
“Gần đây cậu đang xa lánh tôi.”
“Từ tối thứ Sáu tuần trước, cậu không còn chủ động nhắn tin cho tôi.”
“Trước đây cho dù giận cỡ nào, cũng sẽ nhắn chúc ngủ ngon cho tôi.”
Tim tôi khẽ run, nhưng lại không nói được lời nào.
Anh lấy điện thoại tôi, lặng lẽ thêm lại liên lạc của mình.
Thẩm Chấp hiếm khi chịu nhún nhường:
“Nếu tôi chủ động đồng ý ở bên cậu từ trước, cậu có thể đừng rời xa tôi không?”
Tôi cúi đầu, cười chua chát.
Thì ra, đến khi thật sự nghe được câu trả lời mà mình đã chờ đợi bao năm.
Mới phát hiện, điều mình mong mỏi bấy lâu cũng chỉ có vậy thôi.
“Thẩm Chấp, yêu đương là lãng phí thời gian.”
“Dù sao thì cậu còn phải gây dựng sự nghiệp, thời gian của cậu là tiền bạc, tôi không gánh nổi.”
Nhưng anh thậm chí còn chưa nghe rõ tôi nói gì.
Đã bị người vừa lên cầu thang gọi:
“Thẩm Chấp! Thanh Nguyệt xảy ra chuyện rồi!”
“Thanh Nguyệt ngất trong tiết thể dục!”
Người đến, là cái đuôi nhỏ lúc nào cũng đi theo Bùi Thanh Nguyệt.
Thẩm Chấp vừa nghe đến “ngất xỉu”, liền giống như quên mất tôi đang ở ngay bên cạnh.
Vội vã chạy xuống cầu thang, hướng về phía sân thể dục.
Cái đuôi nhỏ của Bùi Thanh Nguyệt còn không quên đắc ý liếc tôi một cái.
Như đang cười nhạo tôi: Lâm Gia Hòa, cậu nhìn đi, cậu lại thua rồi.
Nhìn từ cửa sổ xuống dưới.
Cho đến khi thấy Thẩm Chấp bế Bùi Thanh Nguyệt chạy về phía phòng y tế.
Tôi mới chợt nhận ra, có lẽ tôi sẽ không còn buồn vì Thẩm Chấp nữa.
Từng cử chỉ hành động của anh.
Cuối cùng cũng không thể khơi dậy chút gợn sóng nào nữa.
6
Thời gian này, Thẩm Chấp không có ở trường.
Anh nói, anh đến thành phố A để bàn dự án hợp tác.
Anh đột nhiên cho phép tôi tiếp tục làm phiền anh:
“Nếu cậu nhớ tôi, cứ gọi điện bất cứ lúc nào.”
Dù tôi chưa từng gọi một cuộc nào.
Anh thậm chí trở nên khác thường.
Mỗi tối đều gửi cho tôi ảnh những món ăn mình đã ăn, những điều mình nhìn thấy.
Ngay cả bầu trời có mấy đám mây, ánh hoàng hôn bên bờ biển có màu gì.
Anh cũng muốn chia sẻ với tôi.
Dù anh ăn đồ dành cho hai người.
Dù nơi anh đến là địa điểm hẹn hò nổi tiếng dành cho các cặp đôi.
Dù trong góc ảnh, thỉnh thoảng vẫn lộ ra vạt váy tung bay.
Tôi vẫn luôn biết.
Chuyến đi này của Thẩm Chấp, Bùi Thanh Nguyệt cũng đi cùng.
Đang suy nghĩ, tin nhắn của Thẩm Chấp lại liên tục hiện lên.