1.
Ta bừng tỉnh, đau đớn do mũi tên xuyên tim dường như vẫn chưa tan biến.
Chỉ giây lát sau, một cơn nóng rát như thiêu như đốt trào dâng khắp lồng ngực.
Ta cắn răng, rút trâm bạc, đâm mạnh vào đùi. Đau đớn kịch liệt khiến đầu óc tạm thời tỉnh táo.
Mở cửa sổ, ta lặng lẽ trèo ra ngoài.
Vòng qua hành lang bên hông, quả nhiên trông thấy nha hoàn thân cận của ca ca — Thược D//ược — đang ẩn mình sau cột hành lang, lén lút dõi mắt về phía phòng ta.
Ta nhẹ bước tiếp cận từ phía sau, cầm lấy chiếc bình hoa bên cạnh, nện mạnh lên đầu nàng ta.
Khi nàng ta ngã gục, ta kéo xác vào trong phòng, lột xiêm y thay lên người mình.
Sau đó, ta nhét ngọc bội của ca ca vào trong lòng ngực của Thược D//ược.
Khóe môi khẽ nhếch, ta lạnh lùng lẩm bẩm:
"Ca ca, món quà này, muội chuẩn bị riêng cho huynh, nhớ mà hưởng thụ cho trọn vẹn."
Kiếp trước, ta bị chính ca ca ruột là Giang Hạc Lâm hạ d//ược, đưa lên giường người bạn tâm giao — Tống Chiêu Dã.
Một đêm hoang đường, ô nhục khắc cốt.
Tống Chiêu Dã bị ép cưới ta, từ đó cừu hận chồng chất.
Người hắn yêu là Lâm Thư Ý — lại danh chính ngôn thuận bước chân vào Giang gia làm chính thất của huynh trưởng.
Ta từng si tâm vọng tưởng rằng, thời gian sẽ khiến hắn hồi tâm chuyển ý.
Thế nhưng năm thứ hai sau thành thân, Lâm Thư Ý u uất mà ch.
Chưa đầy nửa năm sau, Giang gia bị tru di cả tộc trong một đêm.
Còn ta, vào đúng thời khắc hắn công thành danh toại, lại bị chính tay hắn bắn xuyên tim.
M//áu thấm áo mỏng, linh hồn lìa xác.
Mở mắt ra, ta lại trở về cái đêm định mệnh năm ấy — khởi đầu mọi bi kịch.
Ta vượt tường trốn khỏi phủ, định đến Nam Phong Quán cầu viện, lại loạng choạng xông nhầm vào Yên Vũ Các — kỹ viện lớn nhất Kim Lăng.
"Cô nương, nơi này không dành cho người như ngươi."
Giọng nam biếng nhác vang lên trên đỉnh đầu.
Ngẩng đầu, ta bắt gặp đôi mắt đào hoa lười biếng mang theo ý cười.
Chính là kẻ ăn chơi trác táng nhất Kim Lăng — Tần Tu Chước.
Kiếp trước ta hận hắn nhất, không có kẻ thứ hai.
Nhưng giờ phút này, sao hắn lại tuấn tú đến vậy?
"Không đi nhầm."
"Tìm ngươi, chính là ngươi."
Ta túm lấy cổ áo hắn, nghiêng người, đặt xuống một nụ hôn mãnh liệt.
Gió vàng sương ngọc, tương phùng trong khoảnh khắc, liền thắng muôn vàn hồng trần.
Trời chưa sáng, ta liền vội vã kéo váy rời đi.
Chỉ là...
Lại không biết, đôi hoa tai hải đường trên tai — đã vô tình rơi lại nơi giường chăn hôm ấy.
2.
Khi ta trèo tường trở về phủ, sương sớm còn chưa tan.
Trên rêu xanh ẩm ướt nơi Tây uyển hẻo lánh, lác đác lưu lại mấy dấu chân loang nước, chẳng mấy chốc đã bị ánh dương sớm hong khô.
Đẩy cửa phòng khuê các, Xuân Tuyết mắt đỏ hoe liền lao đến ôm chặt lấy ta.
"Tiểu thư, người đi đâu suốt đêm qua vậy? Nô tỳ sợ muốn ch!"
Nhìn gương mặt non nớt ấy, trong lòng ta bất giác nghẹn lại.
Kiếp trước, Tống Chiêu Dã nạp một tiểu thiếp dung mạo giống Lâm Thư Ý như đúc, hết mực sủng ái.
Về sau, ả ta giá họa cho ta khiến nàng ta sảy thai.
Tống Chiêu Dã chẳng hề tra xét, càng chẳng để ta phân trần, lập tức giáng tội.
Chính là Xuân Tuyết đã đứng ra gánh tội thay ta.
Lúc ch, nàng cũng khóc mà nói:
"Tiểu thư… người phải sống thật tốt… hãy rời khỏi Tống phủ…"
Ta nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mi nàng, đầu ngón tay chạm vào gò má nóng ấm:
"Xuân Tuyết… kiếp này, ta nhất định bảo hộ ngươi chu toàn."
Tiểu nha đầu khẽ sững người, ngơ ngác nhìn ta.
Ta khẽ cười, dời lời nói:
"Giúp ta tẩy trang đi."
Ta vươn vai, khẽ ngáp một tiếng.
Tên khốn Tần Tu Chước kia, đêm qua nhất định phải tranh giành đến cùng, khiến ta mệt mỏi rã rời, thắt lưng đau nhức, hai chân mềm nhũn.
"Trong phủ… còn ai biết ta không có trong phòng đêm qua không?"
Xuân Tuyết lắc đầu:
"Nô tỳ không dám làm to chuyện, chỉ một mình âm thầm đi tìm."
Ánh mắt nàng lướt qua vết hồng ngân trên cổ ta, lập tức hiểu ý, liền cúi đầu im lặng.
"Ủa?"
"Sao thế?"
Ta nghi hoặc nhìn nàng.
"Bông tai của tiểu thư… mất một bên rồi."
Ta thản nhiên đáp:
"Có lẽ rơi đâu đó rồi."