8
Hôm đó, ông ngoại hủy hết mọi lịch trình.
Ông chẳng nói nhiều với tôi, chỉ bảo trợ lý Lý mua cho tôi hơn ba mươi bộ quần áo mới, thêm cả một cốp xe đầy búp bê và đồ chơi.
Ông còn tự mình đưa tôi về nhà họ Hứa, cùng tôi ăn cơm, để người giúp việc tắm rửa cho tôi.
Người giúp việc nói, biệt thự này quanh năm chỉ có một mình ông ngoại ở.
Cậu thì mỗi năm chỉ về một hai lần, còn dì út thì mấy năm nay chưa từng quay về.
“Vậy… ông ngoại có cô đơn không ạ?”
“Lão gia bận công việc lắm, thật ra thời gian ông ở nhà cũng chẳng nhiều.”
Thì ra là vậy.
Tôi cúi đầu, trong lòng hơi hụt hẫng.
Nhưng từ sau khi mẹ mất, tôi đã quen sống một mình ở nhà, nên cũng không sao cả.
Tắm rửa xong, ông ngoại gọi tôi đến thư phòng.
Khi đi ngang qua một căn phòng trên tầng hai đang đóng kín cửa, dòng bình luận hiện ra:
【Biết Biết , đây chính là phòng của mẹ con.】
【Dù ông ngoại ngoài miệng phủ nhận mẹ, nhưng ông vẫn giữ nguyên căn phòng ấy, luôn chờ bà quay về.】
【Biết Biết , con thử xin được ở căn phòng này đi, ông ngoại nhất định sẽ đồng ý.】
Thật sao?
Tôi có thể ở trong phòng của mẹ ư!
Tôi hớn hở chạy vào thư phòng.
Ông ngoại đang xem tài liệu, hơi nhấc mí mắt lên, ánh mắt lạnh băng quét qua, ngay lập tức khiến tôi cứng đờ tại chỗ.
Giọng ông không chút cảm xúc:
“Cháu tên gì?”
“Ông ngoại, con tên Lục Ngữ Biết, chữ Ngữ trong lời nói, chữ Biết trong tri thức. Tên này là mẹ đặt cho con.”
“Lục Ngữ Biết… Nghe cho rõ đây. Ta để cháu ở lại nhà họ Hứa chỉ vì không muốn người khác nghĩ nhà họ Hứa dễ bị bắt nạt. Nhưng nhà họ Hứa có gia quy của riêng mình, nếu cháu không tuân thủ, sẽ bị phạt đòn.”
Trên bàn cạnh ông còn đặt một cành trúc tươi.
Tôi vô thức rụt cổ lại.
Thì ra mẹ đánh vào tay tôi bằng trúc, cũng là học từ ông ngoại.
Ông liếc thấy hành động nhỏ ấy, khóe môi thoáng hiện ý cười rất khó nhận ra.
Thấy ông tâm trạng không tệ, tôi lấy hết can đảm hỏi:
“Ông ngoại, con có thể ngủ ở phòng của mẹ ngày trước không?”
Ông nhíu mày:
“Không được.”
“Vậy… tối nay ông có thể ngủ cùng con không?”
“Lớn thế rồi còn đòi có người ngủ chung, ra ngoài!”
Ông ngoại nổi giận.
Tôi ấm ức lui ra khỏi thư phòng, vừa bước ra đã lén đưa tay lau nước mắt.
Các dì trong bình luận kiên nhẫn an ủi:
【Biết Biết , hãy cho ông ngoại thêm thời gian. Cái c/h//ế/t của mẹ con là vết thương trong lòng ông.】
【Đứa con ông thương nhất chính là mẹ con, mà con lại giống như phiên bản thu nhỏ của bà. Ông không phải không thương con, mà là không dám dễ dàng yêu thương con.】
【Biết Biết , con đã thoát khỏi kịch bản bị ba ruột và mẹ kế hại, thế là rất giỏi rồi. Chúng ta cứ từ từ, rồi một ngày nào đó, ông ngoại sẽ hoàn toàn chấp nhận con.】
Đúng vậy, các dì nói không sai.
Ông ngoại tuy nghiêm khắc nhưng không phải người xấu.
Chỉ cần tôi ngoan ngoãn nghe lời, nhất định ông sẽ thương tôi.
Đêm hôm đó, tôi ngủ rất ngon.
Ngay bên gối thoang thoảng mùi xì gà dịu nhẹ.
Chắc là do tôi quá thích ông ngoại, nên mới mơ thấy ông.
Thế nhưng hôm sau, ba và dì Kiều Tuyết vốn đang đi nghỉ ở Maldives lại xuất hiện ở Tập đoàn Nam Dương.
Thấy tôi đi phía sau ông ngoại, ba mừng rỡ chìa tay ra:
“Biết Biết , mau lại đây, ba đưa con về nhà.”
9
“Con… con muốn ở bên ông ngoại.”
Tôi từ chối ba, kiên định nắm chặt tay ông ngoại.
Ông để mặc tôi nắm, khóe môi khẽ nhếch, giọng đầy kiêu ngạo:
“Lục Tư Minh, nghe rõ rồi chứ? Biết Biết không muốn đi với anh. Từ nay, con bé là người nhà họ Hứa của chúng tôi.”
Nói xong, ông ra hiệu cho trợ lý Lý:
“Đưa thỏa thuận thay đổi quyền nuôi dưỡng cho hắn.”
Trợ lý Lý đưa hai tập hồ sơ cho ba, lễ phép giải thích:
“Lục tổng, bản thứ nhất là thỏa thuận thay đổi quyền nuôi dưỡng, bản thứ hai là…”
“Hứa Tư Khang, tôi từ khi nào đồng ý với ông chuyện đổi quyền nuôi dưỡng của Biết Biết ? Ông và Vi Vi sớm đã đoạn tuyệt quan hệ cha con, ông không có tư cách mang Biết Biết đi.”
Chưa kịp để trợ lý nói hết câu, ba đã quăng mạnh hồ sơ xuống đất, rõ ràng tức giận đến tột cùng.
Ngược lại, ông ngoại cực kỳ bình thản, thản nhiên gọi một cuộc điện thoại.
Ngay sau đó, di động của ba reo lên.
Vốn dĩ luôn lạnh lùng, ba ban đầu là kinh ngạc, rồi lập tức giận dữ.
“Hứa Tư Khang, ông muốn tranh dự án Thành Đông, ít nhất cũng phải lỗ mười tỷ!”
“Thì sao? Tôi chịu được. Nhưng e rằng Lục thị của anh khó mà gánh nổi hậu quả mất đi dự án Thành Đông.”