14
Sinh nhật 6 tuổi của tôi cũng chính là buổi tiệc ông ngoại long trọng tuyên bố tôi chính thức trở về nhà họ Hứa.
Ba và dì Kiều Tuyết không mời mà tới, trên mặt cả hai bầm tím như vừa bị ai đó đánh cho một trận, nhìn thôi cũng buồn cười.
Tôi có hơi kinh ngạc, bởi người dám ra tay với ba và dì Kiều Tuyết, tuyệt đối không phải hạng xoàng.
【Là ông ngoại đó! Ông vẫn nhớ chuyện hôm Biết Biết bị ngã, liền sai người đi dạy dỗ bọn họ một trận, còn hắt thêm cả một thân bùn.】
【Lý trí của ông ngoại đâu rồi, sao Chủ tịch Hứa lúc bênh cháu lại trông như trẻ con thế.】
【Trẻ con gì chứ, tôi thấy bình thường thôi! Nhịn nhục vốn không phải tính cách của ông ngoại.】
Thì ra ông ngoại không bao giờ chọn nhẫn nhịn, tôi hiểu rồi.
“Ba, dì Kiều Tuyết, con không mời hai người đến dự sinh nhật. Hai người có thể đi cho không?”
Đây là lần đầu tiên tôi dám bộc lộ rõ cảm xúc của mình.
Ba kinh ngạc tột độ, còn dì Kiều Tuyết thì giả vờ từ trong túi lấy ra một cuốn nhật ký:
“Biết Biết , đây là nhật ký mẹ con để lại, có muốn dì đọc cho con nghe vài đoạn không?”
Chưa kịp để tôi trả lời, dì ta đã cầm micro, đọc ngay trước mặt bao phóng viên:
“Ngày 5 tháng 5 năm 2020. Nửa năm trước, bác sĩ khuyên nên ghép tủy. Các anh chị em và con gái đều không phù hợp. Hy vọng duy nhất của tôi là ba, nhưng ông ấy nói tôi sớm đã không còn là con nhà họ Hứa, sống c/h/ế/t không liên quan. Nhưng hôm nay, bác sĩ bảo ba tự mình đến xét nghiệm, chỉ tiếc là bệnh tình của tôi tiến triển quá nhanh, đã bỏ lỡ thời điểm cấy ghép tốt nhất.”
“Ngày 29 tháng 7 năm 2020. Hôm nay là lần thử t/h/u/ố/c thứ mười hai, toàn thân nổi mẩn đỏ, hô hấp khó khăn. Hinh Nhiên buồn bã, cho rằng cô ấy khiến tôi chịu khổ. Con bé ngốc này, tất cả vất vả đều vì tôi và Biết Biết . Càng nhiều thất bại càng gần đến thành công. Chỉ cần tôi còn sống, có thể thử thêm bao nhiêu lần thì cứ thử, tôi tin Hinh Nhiên nhất định sẽ thành công.”
“Ngày 22 tháng 8 năm 2021. Hôm nay là sinh nhật 20 tuổi của A Lăng. Nó bảo album cần tiếng cello, nhờ tôi giúp thu âm. Tôi không nói với nó bệnh mình đã tái phát, chỉ lén tập hàng trăm lần mới có một bản nó hài lòng. Giúp được nó, tôi vui lắm. Chỉ là, cơ thể tôi ngày một yếu, chơi cello một lát đã ho ra m/á/u…”
Dì Kiều Tuyết đọc xong, ba liền xúc động, quay sang chất vấn cả nhà họ Hứa:
“Hứa Tư Khang, ông thấy c/h/ế/t không cứu Vi Vi. Hứa Hinh Nhiên hết lần này đến lần khác lấy Vi Vi làm vật thử t/h/u/ố/c. Hứa Thạc Lăng thì càng quá quắt, đến cả lúc Vi Vi bệnh cũng không hề hay biết.”
“Cuốn nhật ký này, Vi Vi viết đến tận ngày trước khi qua đời. Từng câu từng chữ đều là bằng chứng tố cáo sự tàn nhẫn của các người. Với Vi Vi mà còn như thế, thì sao có thể đối xử tử tế với Biết Biết ?”
Nghe xong, khách khứa đều xì xào thở dài, ánh mắt nhìn tôi chan chứa thương hại.
Phóng viên lập tức nhân cơ hội hỏi dồn:
“Hứa Thạc Lăng tiên sinh, anh thực sự không hề biết bệnh tình của chị gái sao?”
“Hứa Hinh Nhiên tiểu thư, việc cô lấy chị gái mình làm người thử t/h/u/ố/c có phải trái pháp luật không?”
“Hứa Tư Khang tiên sinh, nếu ông ghét Hứa Vi Vi như thế, vì sao bây giờ lại chủ động nhận nuôi con gái bà ấy?”
Đối mặt với những câu hỏi dồn dập, ông ngoại, cậu và dì út đều im lặng.
Quá khứ bị phơi bày trước mặt mọi người, họ mang vẻ mặt áy náy xen lẫn bi thương.
Cuối cùng, tôi cũng hiểu tại sao họ lại quá mức nhạy cảm với cái c/h/ế/t của mẹ, lại vừa yêu thương vừa oán trách lẫn nhau.
Thì ra, trong lòng mỗi người đều nghĩ rằng chính người khác đã không dốc hết sức giữ lại mẹ.
Nhưng sự thật… có thật vậy không?
Bình luận còn sốt ruột hơn cả tôi:
【Biết Biết , mau nói cho ông ngoại biết, cuốn nhật ký này có vấn đề. Về sau mẹ con vốn không thể cầm bút viết nổi.】
【Những điều trong nhật ký cũng không hoàn toàn đúng sự thật. Con mau cầm micro lên, làm theo những gì bọn dì dặn.】
【Biết Biết , đừng lo, chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng rồi.】
Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất — tôi vốn đã có chuẩn bị rồi mà!
15
“Cậu ơi, con muốn có một cái micro.”
“Được.”
Cậu đảo mắt nhìn một vòng, rồi thẳng tay giật micro từ tay dì Kiều Tuyết, ân cần đưa đến miệng tôi.
Tôi vừa nhìn bình luận vừa đọc thành lời: