5.
Sáng sớm hôm sau, Lê Thanh bảo Lâm Nham đang đợi ta ngoài cửa, nói muốn chào ta một tiếng rồi mới đi.
Ta vội sai nhà bếp mang ít điểm tâm đến, để hắn dùng bữa rồi hãy đi.
Bữa ăn còn chưa xong, đã có gia nhân hớt hải chạy vào báo—— tiểu thư nhà họ Tạ mất tích rồi, Tạ gia đã âm thầm sai người đến hỏi đại ca ta có từng nhìn thấy không.
Đại ca ta gan lớn như vậy, lại dám bắt cóc tiểu thư nhà họ Tạ sao?
Ta liếc nhìn Lâm Nham: "Tiểu thư nhà ngươi mất tích rồi, mau về đi, nếu bị phát hiện lơ là chức trách, ngươi lại bị phạt đó."
Lâm Nham súc miệng, quay đầu nói với ta: "Nếu sau này muốn tìm ta, có thể phái người đưa thư đến cổng chính nhà họ Tạ, nói là gửi cho ta."
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, ta do dự một chút rồi gọi: "Khoan đã!"
Đáy mắt Lâm Nham lóe lên một tia thâm trầm, như đang chờ ta nói tiếp.
Ta lưỡng lự giây lát rồi hỏi: "Ta muốn biết, bình thường ngươi ăn gì mà cao vậy?"
Lâm Nham không nói cho ta cách nào để cao lên, nhưng hắn không nhịn được mà bật cười.
Hắn lại cười nhạo ta!
6.
Nhưng cũng may, mỗi lần ta gửi thư đến nhà họ Tạ, Lâm Nham đều có thể đến hẹn. Lê Thanh nói xem ra địa vị của hắn ở Tạ phủ không thấp.
Ta dựa theo phương pháp trong 《Trăm phương ngàn kế theo đuổi nam nhân》 mà tấn công Lâm Nham mãnh liệt, rủ hắn đi leo núi, đua ngựa, đuổi theo ánh hoàng hôn. Nhưng không biết vì sao, mỗi lần như vậy, nét mặt của Lâm Nham luôn có vẻ khó diễn tả.
Lê Thanh nói là vì mỗi lần ta đều chọn những trò ta thích chơi, còn Lâm Nham trầm ổn, không có cái tính náo loạn như ta.
Ta tức đến mức cù lét Lê Thanh, phản bác: "Không thể nào! Lần nào Lâm Nham chẳng chơi vui vẻ?"
Sinh thần của Lâm Nham, ta còn đích thân khắc một nụ hoa lan chuông xiêu vẹo tặng hắn. Để đáp lại, hắn nói cho ta bí quyết để cao lên.
Ta cần bí quyết sao? Trong lòng ta gào thét, thở dài cảm thán mình là hoa rơi có ý, nhưng dòng nước vẫn chưa chịu thức tỉnh.
Đúng lúc ta đang đau đầu suy nghĩ xem có thể tráo nhị ca – người nhanh nhẹn của mình – để đổi lấy Lâm Nham hay không, Lê Thanh khẽ thì thầm bên tai ta: "Tiểu thư, phía trước là xe ngựa của tiểu thư nhà An Viễn hầu Tạ gia."
Ta vén rèm xe, nhìn thấy Tạ tiểu thư xuống xe mà không cần đạp bậc, không kìm được mà cảm thán: "Nhà họ Tạ có bữa ăn tốt đến thế sao?"
Sao ai cũng cao vậy chứ!
Ta vừa định xuống xe chào hỏi, nhưng khi ánh mắt lướt qua thắt lưng nàng ta, bước chân ta cứng lại.
Trên tua rua của túi thơm bên hông nàng ta có xâu một nụ hoa lan chuông— chính là cái ta tặng Lâm Nham.
7.
Ta ghét Lâm Nham.
Ta không bao giờ rủ hắn đi chơi nữa.
Ta cũng không bao giờ tặng thứ gì cho hắn nữa.
Ta ném 《Trăm phương ngàn kế theo đuổi nam nhân》 lên nóc tủ, không thèm nhìn nữa.