1
Cơ thể ta lập tức lạnh toát.
Dù ta chớp mắt thế nào, những lời độc địa đó vẫn lơ lửng trước mắt, không hề biến mất.
Lúc này, Thẩm Ngân Trần đã cởi đến lớp y phục cuối cùng trên người ta.
Qua lớp yếm mỏng, hắn vừa cắn vừa vuốt ve, hơi thở nóng rực và mập mờ rơi lên da thịt ta.
“A Thương, đừng sợ. Ta sẽ giúp nàng giải tình độc.”
“Sau hôm nay, chúng ta chính thức kết làm đạo lữ, được không?”
Ngón tay thon dài của hắn lướt qua xương quai xanh, eo lưng, bụng dưới ta, chậm rãi đi xuống theo đường cong, chạm đến nơi không thể nói thành lời…
Đầu óc ta vừa lóe lên một tia tỉnh táo liền lập tức bị tình độc kéo về hỗn loạn.
Không chịu nổi mà siết lấy hông hắn, chủ động cọ sát.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, phụ đề lại xuất hiện:
【Trời đất ơi, nữ phụ bình thường thích giả thanh cao, tới khi lên giường còn dâm hơn kỹ nữ, nhìn mà phát ói luôn á.】
【Dù biết thanh mai ca ca chỉ đang diễn trò, nhưng chịu không nổi khi thấy hắn dây dưa với nữ phụ, thật muốn nữ phụ chết quách đi cho rồi!】
【Bình tĩnh, thanh mai ca ca đã đạt 99% rồi, chỉ còn 1% nữa thôi là công lược xong!】
【Với lại thanh mai ca ca đã hôn hít với nữ chủ từ trước rồi, chứ không ôm con này là nôn ra tới mật luôn rồi đấy!】
Cơ thể ta cứng đờ.
Theo phản xạ đẩy hắn ra.
Thẩm Ngân Trần hơi sững người, ánh mắt thoáng hiện sự u ám rồi nhanh chóng trở lại dịu dàng.
“A Thương, sao thế?”
Ta không rảnh để trả lời.
Theo những gì phụ đề nói, ta chỉ là một nữ phụ pháo hôi trong một truyện tiên hiệp.
Đạo lữ Thẩm Ngân Trần, đại sư huynh Tạ Trầm Chu, tiểu sư đệ Lâm Tây Mộ, tất cả đều là hậu cung của nữ chính Kiều Uyển.
Kiều Uyển là tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất trong môn phái, ta vốn chẳng mấy khi qua lại.
Nhưng ba người kia lại vì nàng ta mà ký kết hệ thống, lấy việc công lược ta làm nhiệm vụ.
Chỉ cần công lược thành công, tu vi, thiên phú, linh mạch của ta sẽ bị rút sạch để đưa cho Kiều Uyển.
Còn ta thì trở thành phế nhân, bị sỉ nhục, giày xéo, sau đó bị ba người họ hợp lực đẩy xuống Ma Uyên, bị vô số ma thú cưỡng bức rồi xé xác đến ch.
Không thể nào!
Ta ôm ngực, thở hổn hển không tin nổi.
Thẩm Ngân Trần là thanh mai trúc mã của ta, chúng ta yêu nhau từ lâu, từng cùng nhau vượt qua sinh tử.
Tạ Trầm Chu là đại sư huynh nhìn ta lớn lên, luôn dịu dàng nuông chiều ta.
Lâm Tây Mộ là kẻ ta đích thân cứu từ nhân gian, từ tên ăn mày tranh ăn với chó mà nuôi thành thiếu niên xuất chúng hôm nay.
Những người như vậy, lại vì Kiều Uyển mà đối xử với ta như thế ư?
Thấy ta mãi không đáp, sắc mặt Thẩm Ngân Trần tối lại, mất kiên nhẫn lên tiếng:
“Giờ nàng hối hận rồi à?”
“Ban nãy chính nàng chạy tới cầu ta giải tình độc, chứ không phải ta ép nàng! Giờ còn giả bộ trinh liệt là sao?”
Hắn chưa từng nói lời cay độc đến vậy.
Ta ngẩn người, liếc nhìn hắn, rồi ánh mắt rơi vào thủy kính sau lưng.
【Khoan đã, độ công lược của thanh mai ca ca sao lại tụt rồi?】
【Nữ phụ đang nhìn vào thủy kính làm gì vậy? Chẳng lẽ phát hiện đại sư huynh và tiểu sư đệ đang xem lén qua thủy kính?】
【Con này bị điên à? Vừa nãy còn định đè thanh mai ca ca ra ăn tươi, giờ lại giả bộ thanh cao, đúng là đồ giả tạo!】
Ta run rẩy kéo lấy y phục che người, loạng choạng bước tới bàn, truyền linh lực vào thủy kính.
Không ngoài dự đoán, bên trong vang lên giọng nói của Lâm Tây Mộ và Tạ Trầm Chu.
“Chán chết, còn tưởng quay lại được cảnh Giang Lạc Thương phát tình, ai ngờ tỉnh rồi.”
“Tiếc mấy tên ăn mày kia ghê, con rẻ rách như nó, cho ăn mày chơi còn tiếc!”
Giọng cười cợt khinh thường đó, là của Lâm Tây Mộ.
“Giờ độ công lược của chúng ta đều kẹt ở 97, không biết bao giờ mới rút được tu vi với linh mạch cho tiểu sư muội.”
“Con tiện này, đối xử tốt cỡ nào cũng cứ giữ lại chút phòng bị, không chịu cho hoàn toàn công lược.”
Giọng nói lạnh lùng trầm thấp, là của Tạ Trầm Chu.
2
Mọi thứ đã rõ ràng.
Những dòng phụ đề kỳ lạ kia… đều là sự thật.
Mặt ta trắng bệch, nắm chặt tay suýt ngã quỵ.
Tại sao?
Từng ấy năm ta đối xử với bọn họ không hề tệ.
Họ bị thương, ta liều mạng tìm linh đan.
Họ gặp nguy, ta chẳng tiếc thân cứu giúp.
Kết cục, ta chỉ là “tiện nhân rẻ rách” trong mắt họ.