1.
Đúng lúc giờ nghỉ trưa, người ra kẻ vào tấp nập, ai đi ngang cũng nhìn tôi.
Tôi thảnh thơi ngồi xuống chiếc ghế gấp, ấn nút mở loa phát thanh.
“Chu Hoài, làm ơn trả lại sính lễ cho tôi đi. Đừng mải mê chọn nội y cho cô em gái nuôi của anh, Oản Oản, nữa.”
“Dù sao… người được hưởng cũng chẳng phải tôi.”
Có người nhịn không được bật cười, còn rút điện thoại ra quay video.
Vài phút sau, máy tôi rung liên tục. Chu Hoài gọi đến điên cuồng, tôi đều bấm từ chối.
Anh ta đổi sang nhắn tin, tôi lười xem, trực tiếp chặn luôn.
Mãi đến cuộc gọi thứ năm mươi, tôi mới bấm nhận.
Vừa nối máy, anh ta đã gào lên:
“Em bị điên rồi à?! Đây là nơi anh đi làm! Em gây náo loạn thế này thì anh và Oản Oản biết để mặt mũi ở đâu?!”
“Mau thu dọn tất cả cho anh!”
Ba năm bên nhau, đây là lần đầu tiên anh ta vì người phụ nữ khác mà quát vào mặt tôi. Tim tôi thoáng lạnh.
“Tưởng muốn ngẩng đầu sống, thì đừng trộm đồ của tôi.”
“Đã làm chuyện không ra gì, còn muốn giả bộ trong sạch. Anh không thấy chính mình mới là người đáng ghê tởm sao?”
Chu Hoài cao giọng hơn:
“Em đừng nói khó nghe như thế! Oản Oản tính tình yếu đuối, không có sính lễ sao nó sống nổi ở nhà chồng? Còn em thì khác, dù em không có thứ gì, anh vẫn yêu em.”
“Em rộng lượng một chút đi, đừng làm khó một cô gái tội nghiệp.”
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Chu Hoài, sính lễ của tôi là ba mẹ dành dụm suốt hơn hai mươi năm, mỗi năm chuẩn bị cho tôi một món, tích lại đến hôm nay.”
“Nó rất quan trọng với tôi. Nếu anh không trả lại, chuyện này… chúng ta chưa xong đâu.”
Đầu dây bên kia, Oản Oản vừa khóc vừa nức nở:
“Hu hu… anh ơi, có rất nhiều người mắng em là đồ ăn cắp… em phải làm sao đây… em muốn chết quá…”
Chu Hoài cuống cuồng dỗ dành:
“Đừng khóc, anh xử lý hết rồi. Sẽ không sao đâu.”
Rồi anh ta hơi hạ giọng, chột dạ thấy rõ:
“Vợ à, anh có chút chuyện phải làm, anh cúp trước nhé.”
“Lát nữa anh bảo bảo vệ tịch thu toàn bộ đồ em mang tới. Chuyện này đến đây thôi.”
Nói xong anh ta vội vàng cúp máy, chắc là để chạy đi dỗ Oản Oản.
Bảo vệ bước đến thu hết băng rôn lẫn loa của tôi.
Tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, nhấp một ngụm trà. Đắng đến tận cổ họng.
Tôi và Chu Hoài quen nhau từ đại học. Ngày đó, anh ta vừa nghèo vừa chẳng có gì trong tay.
Thế mà vì muốn theo đuổi tôi, anh ta nhịn ăn nhịn mặc ba tháng để mua tặng tôi một chiếc dây chuyền.
Dưới ánh trăng, mắt anh ta sáng lấp lánh, nói anh ta sẽ yêu tôi cả đời.
Tôi đã tin. Tin đến mức không quay đầu lại, chọn anh ta bằng tất cả nhiệt thành.
Nhưng rồi, trái tim của anh ta… đã lệch khỏi tôi từ lúc nào không hay.
Tôi hít sâu, nuốt nỗi đau xuống đáy lòng, giọng bình tĩnh đến lạ khi gọi cho quản lý bộ phận của Oản Oản:
“Thông báo Oản Oản nghỉ việc. Mai tôi không muốn thấy cô ta xuất hiện trong công ty nữa.”
“Và nói với Chu Hoài rằng… nếu tối nay tôi không nhận lại được sính lễ, thì anh ta cũng chuẩn bị rời khỏi công ty đi.”
Oản Oản vốn tốt nghiệp trung cấp, chẳng đủ tư cách bước chân vào công ty nhà tôi.
Lúc trước là Chu Hoài năn nỉ tôi hết lời, bảo Oản Oản hiền lành, chăm chỉ, nhất định sẽ làm tôi hài lòng.
Hừ.
Chăm chỉ làm việc thì không thấy đâu.
Chăm chỉ quyến rũ bạn trai của tôi thì đúng hơn.
2.
Tối hôm đó, Chu Hoài không về nhà.
Anh ta chỉ nhờ shipper mang sính lễ gửi trả về cho tôi.
Tôi biết anh ta đang giận, cố tình dùng cách đó để thể hiện sự bất mãn.
Còn tâm trạng tôi cũng chẳng khá hơn. Tôi gọi cho cô bạn thân, nhờ cô ấy đưa tôi ra ngoài xả stress.
Cuối cùng, bọn tôi ghé vào một quán bar.
Tôi đang buồn bực uống rượu thì bạn thân bỗng kêu khẽ:
“Này, đừng uống nữa. Hình như tớ thấy người quen.”
Tôi theo hướng tay cô ấy chỉ nhìn sang.
Chu Hoài mặc sơ mi trắng, cổ áo buông rộng. Oản Oản mặt đỏ bừng, ngơ ngẩn tựa vào lòng anh ta.
Dưới ánh đèn, hai người họ thân mật đến mức trông chẳng khác gì một đôi tình nhân thực thụ.
Oản Oản nhấp một ngụm rượu. Chu Hoài thuận tay lau vệt rượu bên khóe môi cô ta, động tác tự nhiên như thói quen.
Ánh mắt anh ta dịu dàng đến mức tôi chưa bao giờ được hưởng.
Với vị hôn thê là tôi, anh ta không muốn về nhà nói một câu cho rõ.
Nhưng với “em gái nuôi”, anh ta lại có thời gian đưa người ta đi bar uống rượu.
Tôi bước từng bước đến gần.
Ngay lúc ấy, ánh đèn chiếu lên món trang sức trên cổ Oản Oản – một chiếc dây chuyền sapphire xanh.
Đó là món quà mẹ tôi đã đấu giá cho tôi khi tôi mười tám tuổi.
Nó nằm trong rương sính lễ của tôi.
Vậy mà giờ… lại đang nằm trên cổ cô ta.
Bạn thân cau mày đầy ghê tởm:
“Chu Hoài bị gì vậy? Hai người yêu nhau bao nhiêu năm, anh ta luôn một lòng với cậu. Thế mà sắp cưới rồi lại dính vào con hồ ly đó?”
“Nhìn cô ta kìa, dính vào anh ta như sắp chui vào người luôn.”