“Nói nghe coi, ‘mùi vị’ của cậu chủ Kỷ nhà chúng ta thế nào?”
Gương mặt yêu nghiệt của Kỷ Cảnh Xuyên chợt hiện lên trong đầu tôi,
hương bạc hà dịu nhẹ đặc trưng trên người anh như vẫn quẩn quanh chóp mũi khiến má tôi nóng lên.
Tôi và anh là thanh mai trúc mã.
Từ nhỏ anh đã thích chọc ghẹo tôi, lần nào cũng khiến tôi phát khóc.
Lúc đó, tôi ghét anh vô cùng.
Cũng từng nghĩ anh chắc chắn cũng không ưa gì tôi.
Thế mà… chỉ một ngày sau khi tôi chia tay Chu Hoài,
anh đã lập tức tìm đến, mặt đỏ bừng, nói với tôi một câu:
“Em chia tay rồi đúng không? Vậy… cân nhắc đến anh được không?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh:
“Anh không phải… vẫn luôn ghét em sao?”
Ánh mắt anh có chút tủi thân:
“Anh từng nói ghét em à? Là do hồi nhỏ không biết cách thể hiện… chỉ muốn em chú ý đến anh, mà không biết phải làm sao.”
“Đến lúc biết mình thật sự thích em… thì em lại chạy theo người khác mất rồi.”
“Cũng may, cuối cùng em cũng chia tay. Hehe.”
Tôi nhìn anh, nghẹn lời:
“Nhưng em vừa chia tay thôi, chưa sẵn sàng bắt đầu một mối quan hệ mới…”
Anh nắm lấy tay tôi, giọng nói dứt khoát nhưng dịu dàng:
“Không sao. Anh có thể tạm thời làm người tình không danh phận của em.”
“Chờ khi nào em sẵn sàng cho anh một danh phận, chúng ta sẽ công khai, quang minh chính đại ở bên nhau.”
Từ hôm đó trở đi, anh cứ thế… quấn lấy tôi không rời.
Anh như một chú cún con dính người, càng đuổi càng bám chặt, không cách nào gạt đi nổi.
Tôi không nỡ đối xử quá phũ phàng, đành để mặc anh đi theo.
Ai ngờ lại bị ba mẹ hai bên bắt gặp.
Cả hai gia đình lập tức bàn chuyện xem ngày lành tháng tốt để cưới hỏi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng từ chối, Kỷ Cảnh Xuyên đã kề sát bên, vừa siết nhẹ eo tôi vừa làm nũng:
“Vợ ơi, anh theo em lâu như vậy rồi, thật sự không cân nhắc cho anh một danh phận sao?”
“Anh biết nấu ăn, biết làm việc nhà, lên được phòng khách, xuống được bếp núc – là mẫu đàn ông lý tưởng để kết hôn đó nha.”
“Lấy anh, đảm bảo em lời to.”
Tôi bật cười vì anh nói quá lố, nhưng lại rất chân thành.
Cuối cùng… tôi cũng nửa đồng ý nửa bị thuyết phục mà gật đầu đồng ý cưới.
Ba ngày sau—
sẽ là hôn lễ của chúng tôi.
Tôi bắt đầu chờ đợi ngày hôm đó, lòng tràn ngập mong chờ.
8.
Không biết ai là người đã báo tin tôi sắp kết hôn cho Chu Hoài.
Ngay trong ngày cưới, anh ta bất ngờ xuất hiện trong phòng trang điểm.
Chỉ mới xa nhau một thời gian ngắn, Chu Hoài đã gầy đi thấy rõ.
Bộ vest tôi từng mua cho anh ta, giờ mặc lên trông rộng thùng thình, lỏng lẻo như không còn vừa nữa.
Khóe mắt anh ta hoe đỏ, giọng khàn khàn:
“Uyển Chi, có phải là ba mẹ em ép em lấy anh ta không?”
“Em đừng sợ, anh đến rồi. Đi với anh.”
Anh ta đưa tay ra về phía tôi.
Tôi ngồi yên trên ghế, sắc mặt bình thản:
“Không ai ép tôi cả. Là tôi thích anh ấy, nên tôi chọn kết hôn với anh ấy.”
“Hôm nay là ngày vui của tôi, anh đừng tới đây gây chuyện nữa.”
Trong mắt Chu Hoài thoáng lên một tia tuyệt vọng:
“Tại sao? Tại sao em lại lấy anh ta?”
“Chúng ta đã nói rồi mà… chờ anh giải quyết xong chuyện của Oản Oản, chúng ta sẽ đính hôn…”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình tĩnh đến tàn nhẫn:
“Anh nói một mình thôi. Chẳng ai hứa gì với anh cả.”
Ánh mắt Chu Hoài tràn ngập cố chấp:
“Không được! Em không được cưới người khác. Cả đời này, em chỉ có thể là vợ của anh!”
Anh ta bất ngờ xông tới, siết chặt lấy tay tôi.
“Đi với anh.”
Tôi giãy giụa, giận dữ:
“Anh làm gì vậy? Anh điên rồi sao?!”