10.
Sau trận thắng đẹp đầu tiên ở Hồng Viễn, tôi nhanh chóng được vài lãnh đạo của các bộ phận chủ chốt chú ý.
Người đầu tiên đưa “cành ôliu” cho tôi chính là Cố Thời Dực.
Trong tiệc mừng công, anh cầm một ly champagne, bước thẳng đến cạnh tôi.
Khuôn mặt điển trai sắc nét của anh, không hề giấu nổi sự tán thưởng:
“Chúc mừng, vụ Tân Dược lần này, em xử lý rất đẹp.”
Anh hơi thu lại nụ cười, rồi nói tiếp:
“Cái mặt của Triệu Minh Triết, chắc đủ để tôi cười suốt một tháng.”
Khóe môi tôi nhếch lên, khiêm tốn:
“May mắn thôi.”
Cố Thời Dực bật cười thấp giọng:
“Đây không gọi là may mắn. Đây là bản lĩnh.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt thẳng thắn, rõ ràng:
“Hồng Viễn cần chính cái bản lĩnh như em. Sau này có việc gì cần giúp, cứ nói.”
“Cảm ơn Cố tổng.” – tôi điềm nhiên nhận lấy sự ghi nhận đó.
Vài ngày sau, tôi vừa kết thúc cuộc họp với bộ phận của Cố Thời Dực cho một dự án hợp tác.
Anh đi bên cạnh tôi, chúng tôi đang trao đổi khẽ về một chi tiết.
“Cố tổng, tôi đề nghị…”
Lời còn chưa dứt, một bóng dáng tiều tụy, nhếch nhác đột ngột xuất hiện, thô bạo cắt ngang câu nói của tôi.
Là Bùi Tịch.
Anh ta đứng sừng sững ở đó, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt tôi, tràn đầy hận thù và không cam lòng.
Cố Thời Dực dừng bước, lặng lẽ bước lên nửa bước, chắn giữa tôi và Bùi Tịch.
Bùi Tịch lao tới, nhưng bị bảo vệ giữ chặt, chỉ có thể gào lên, tiếng khản đặc:
“Hứa Tinh Xán! Em rốt cuộc phải thế nào mới chịu quay lại?!”
“Em nhất định phải nhìn nhà anh tan cửa nát thì mới hả dạ sao?”
Chỉ lúc này anh ta mới nhận ra Cố Thời Dực đang đứng cạnh tôi,cơn ghen như ngọn lửa thiêu đỏ đôi mắt.
“Người đàn ông này là ai? Hứa Tinh Xán, em nhanh thế đã leo lên giường người khác rồi sao?”
Anh ta bật cười, nụ cười vặn vẹo, đầy mỉa mai:
“Hóa ra em chỉ là loại đàn bà hạ tiện này thôi! Anh nhìn thấu em rồi!”
Cố Thời Dực khẽ nhíu mày, động tác nhỏ gần như không thấy.
Tôi liếc anh một cái, ra hiệu “Để tôi.”
Tôi lấy chìa khóa xe trong túi, đầu ngón tay nhấn nhẹ.
Từ xa, chiếc Porsche lập tức bật sáng hai luồng đèn pha sắc lẻm, ánh sáng trắng lạnh xé thẳng bóng đêm.
Tôi ngước mắt, ánh nhìn rơi lên khuôn mặt xám xịt, tuyệt vọng của Bùi Tịch.
Giọng tôi không cao, chỉ bình thản, như đang đuổi một con chó hoang cản đường:
“Bùi tiên sinh, anh chắn đường rồi. Tránh ra đi.”
Sau lưng tôi, Bùi Tịch còn định lao lên,nhưng đã bị bảo vệ giữ chặt, ép lùi lại.
Giọng anh ta khản đặc, nức nở vẫn vọng sau lưng tôi:
“Hứa Tinh Xán, anh xin em, anh quỳ xuống, anh lấy mạng mình cho em…Em quay về đi có được không? Anh thật sự không thể sống thiếu em…”
Tôi ngồi vào xe, tra chìa khóa.
Động cơ gầm lên một tiếng trầm đục, như con thú bị xích vừa tỉnh giấc.
Chiếc xe lao đi, cuốn tất cả những gì phía sau – ra xa, rất xa.
11.
Vài ngày sau, tập đoàn Bùi Thị chính thức tuyên bố phá sản và giải thể.
Cha của Bùi Tịch không qua khỏi trong phòng ICU, mẹ anh ta cũng gục ngã vì không chịu nổi cú sốc.
Trang nhất mục tài chính các tờ báo lớn, tràn ngập hình ảnh tòa nhà Bùi Thị bị dán niêm phong – tấm ảnh chói mắt như một lời tuyên án.
Ngay sau đó, lại là bài phỏng vấn chuyên đề về “Hứa Tinh Xán – nữ quản lý cấp cao mới nổi của Hồng Viễn”.
“Choang!”
Một chiếc ly thủy tinh rẻ tiền bị ném mạnh xuống sàn nhà nhơm nhớp dầu mỡ, vỡ vụn thành từng mảnh.
Trong căn phòng trọ tồi tàn, Bùi Tịch co người trên chiếc sofa cũ sờn, đôi mắt đỏ ngầu như bị máu thấm, dán chặt vào bức ảnh tôi đầy khí thế trong bản tin.
Hận thù như thứ axit, đang ăn mòn từng tấc da thịt, từng tấc linh hồn anh ta.
“Đều là nó! Chính nó hủy hoại tôi! Hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi!”
Anh ta lẩm bẩm, vừa nốc ực từng ngụm rượu đục ngầu.
Chợt như sực nghĩ ra điều gì, Bùi Tịch bật dậy, ngồi thẳng trên ghế.
Một cái tên chợt hiện lên trong bộ não hỗn loạn: Lâm Thiểm Thiểm.
Nếu không có cô ta châm ngòi, anh ta sao có thể đối xử với Hứa Tinh Xán như thế?Mà nếu không vì thế, Hứa Tinh Xán sao có thể tuyệt tình đến mức dồn anh ta xuống tận cùng, hủy sạch Bùi Thị?
Không. Anh ta không thể tiếp tục sống vùi như thế này.
Anh ta phải tìm được Lâm Thiểm Thiểm. Phải khiến cô ta nếm đủ những gì mình đã chịu đựng.
Bùi Tịch tìm thấy Lâm Thiểm Thiểm khi cô ta đang khoác lớp trang điểm đậm, uốn éo trên người một gã đàn ông.