1
Chiều thứ Sáu, tôi tranh thủ cùng chồng đến làm thủ tục nhận giấy chứng nhận kết hôn, tiện thể ghé bệnh viện phụ sản lấy báo cáo khám tiền hôn nhân.
Nữ bác sĩ trẻ cầm tờ kết quả của tôi, sắc mặt nghiêm trọng. Vừa thấy tôi bước vào, cô ta buột miệng:
“Lại là cô à? Tháng trước cô chẳng phải đã cùng chồng mình làm khám tiền hôn rồi sao?”
Ngay sau đó, cô ta lại nhìn sang Cao Phong, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc:
“Tôi nhớ lần trước đâu phải người đàn ông này?”
Chỉ hai câu, ai nghe cũng hiểu hàm ý bên trong. Sắc mặt Cao Phong lập tức khó coi đến cực điểm.
Trước lời vu khống vô căn cứ này, tôi kinh ngạc nhìn cô ta. Người trước mặt tên Trương Kỳ, tôi chưa từng gặp, càng không có thù oán gì. Phòng khám rất nhỏ, lời cô ta lọt qua khe cửa, truyền thẳng ra ngoài hành lang. Không ít người đến khám tiền hôn nhân tò mò vươn cổ nhìn vào.
Bị gán cho cái mũ “lẳng lơ” một cách vô cớ, tôi vừa định lên tiếng giải thích thì cô ta đã vội ngắt lời:
“Thôi, đây là chuyện riêng của cô, tôi không can thiệp.”
Với thái độ “công tâm” và thân phận bác sĩ, cộng thêm ánh mắt khinh miệt của đám người xung quanh, những lời biện giải của tôi bị nghẹn lại nơi ngực.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, dưới gầm bàn đã có một bàn tay to nắm chặt tay tôi. Cao Phong dùng ánh mắt ra hiệu, bảo tôi đừng nóng:
“Thôi mà, bác sĩ ngày nào cũng khám bệnh, chắc nhìn nhầm thôi, không cần vì chút chuyện nhỏ mà nổi giận.”
Tôi vốn luôn kính trọng những người làm nghề cứu người, nghe vậy cũng cố nuốt cơn tức xuống. Nghĩ rằng có thể cô ta thật sự bận quá nên nhận nhầm.
Nhưng rõ ràng, Trương Kỳ không định buông tha.
Cô ta lại cầm tờ báo cáo lên, thở dài một hơi, giọng đầy vẻ khuyên nhủ:
“Con gái nên giữ gìn một chút, ph//á tha//i nhiều quá, thành tử cung đã mỏng, sau này khó mà có con.”
Nói xong, cô ta còn quay sang bảo với Cao Phong:
“Là bạn đời, anh nên chuẩn bị tâm lý đi.”
Những người vừa đứng hóng ngoài cửa lập tức phát ra tiếng xuýt xoa, thậm chí có gã đàn ông to gan vỗ vai Cao Phong:
“Ghê nha, anh bạn đúng là… nhận nuôi con người ta luôn.”
Rồi hắn lại quét ánh mắt khinh thường lên người tôi:
“Không ngờ cô chơi bời dữ vậy.”
Sắc mặt Cao Phong u ám khó đoán, hồi lâu mới thốt ra một câu:
“Ý cô là gì?”
Trương Kỳ lạnh lùng, giọng công việc:
“Ph//á tha//i thường phải nạo hút, nhiều lần thì thành tử cung sẽ mỏng, hơn nữa…”
Câu còn dang dở, cô ta khẽ cười khẩy, liếc tôi một cái đầy khinh miệt.
Chiếc áo blouse trắng cho cô ta quyền uy tuyệt đối. Lời người khác nói ra chưa chắc ai tin, nhưng lời bác sĩ thì hầu như ai cũng tin.
Lúc này, tôi đã hoàn toàn xác định — cô ta đang cố ý bôi nhọ tôi.
Tôi nhìn Cao Phong, mong anh lên tiếng bênh vực. Người ngoài có thể không hiểu con người tôi, nhưng chẳng lẽ anh lại không rõ?
Đáng tiếc, anh vẫn nhu nhược như thế.
Cao Phong đứng ngẩn ra một lúc lâu, cuối cùng chỉ khẽ nói, đủ để mình tôi nghe:
“Thôi bỏ đi, thêm chuyện chẳng bằng bớt chuyện, mình trong sạch thì sợ gì, nhịn một chút là qua.”
2
Sự thờ ơ của chồng khiến cơn giận tôi dồn nén bấy lâu bùng lên đến cực điểm.
Tôi đập mạnh xuống bàn, giọng gay gắt:
“Cô đang ám chỉ ai đấy? Ai cho cô quyền nói tôi từng ph//á tha//i? Thành tử cung mỏng thì chỉ có thể do nạo hút à? Từ đâu lại chui ra loại yêu quái như cô mà cũng làm được bác sĩ?”
“Tin đồn bẩn thỉu trên đời này từ đâu mà có? Chính là từ những kẻ miệng toàn phun rác, bịa đặt như cô.”
Tôi nhìn thẳng vào gương mặt cô ta, cố lục tìm trong trí nhớ xem một giáo viên tiểu học như tôi đã từng đắc tội gì với bác sĩ hay chưa — hoàn toàn không có.
Trong mắt Trương Kỳ ánh lên tia mỉa mai:
“Tôi là bác sĩ, tờ báo cáo này chính là bằng chứng. Cô có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được tôi — một bác sĩ sản phụ khoa chuyên môn. Tôi chỉ có thể nói sự thật, không thể bao che cho cô. Nếu cho rằng chẩn đoán của tôi sai, cô có thể đi nơi khác khám tiền hôn…”
Nói rồi, cô ta hất tay, tờ giấy nhẹ bẫng bay xuống đất.
“Tôi ghét nhất loại người như cô — trẻ thì chẳng biết giữ gìn, chơi bời thả cửa; đến lúc già, sức tàn lực kiệt thì lại tìm một gã thật thà để gả, đi khám tiền hôn chỉ để tránh phải cưới những người phụ nữ không biết tự trọng.”
Giọng cô ta lớn, đầy vẻ chính nghĩa, khiến người qua lại đều dừng mắt nhìn tôi bằng ánh nhìn khinh miệt. Tiếng xì xào bàn tán vây lấy tôi không ngớt.
Chiếc mác “bác sĩ” cho cô ta quyền tùy tiện định nghĩa quá khứ của người khác. Kẻ vu khống bạn bao giờ cũng hiểu rõ bạn bị oan như thế nào.
Cô ta muốn bôi nhọ, buộc tôi phải tự chứng minh trong sạch — nhưng tôi không làm thế.
Tôi từ từ gỡ tay Cao Phong đang giữ mình, giơ tay tát mạnh vào mặt cô ta.
Trương Kỳ ôm má, mặt méo xệch, gào lên:
“Cô dám đánh tôi? Cô lấy quyền gì đánh tôi? Chỉ vì tôi không giấu chuyện cô nhiều lần ph//á tha//i trước mặt chồng cô sao? Cô tin không, tôi báo cảnh sát bây giờ?”
“ Thật trùng hợp, tôi cũng muốn báo cảnh sát”
Người đi ngang thấy tôi cứng rắn thì lập tức dừng lại hóng chuyện.
Nhưng Cao Phong lại túm lấy tay tôi đang định gọi cảnh sát, cau mày:
“Em điên à? Chuyện nhỏ xíu cũng báo công an? Em có biết anh sắp được thăng chức, điều chuyển công tác không? Giờ mà dính vụ này vào đồn thì còn ra thể thống gì? Chuyện này ra khỏi bệnh viện thì ai biết em là ai?”
Tôi gạt mạnh tay anh ta ra, nghiêm giọng:
“Người ta nói anh bị liệt dương thì anh nhảy dựng lên, sao đến lượt tôi thì lại bảo nhịn?”
“Từng có bác sĩ chẩn đoán nhầm anh bị xuất tinh sớm, thận hư, anh còn làm ầm ĩ cả bệnh viện, bắt bác sĩ xin lỗi cơ mà.”