03
Khung cảnh ngoài cửa xe lướt qua vun vút, ánh đèn neon của thành phố nhòe thành một dải sáng hỗn loạn rực rỡ.
Nhưng tôi lại chẳng cảm nhận được chút ấm áp nào.
Chiếc điện thoại đặt ở ghế phụ rung liên hồi, màn hình nhấp nháy hai chữ “Chu Minh” như một tấm bùa đòi mạng.
Tôi cứ để nó reo cho đến khi tự động tắt.
Chẳng bao lâu sau, nó lại đổ chuông.
Cuối cùng cũng thấy phiền, tôi đeo tai nghe Bluetooth, bấm nghe máy.
“Lâm Vãn! Rốt cuộc cô muốn gì?! Làm mọi chuyện tới mức này thì có lợi gì cho cô?!”
Tiếng gào thét từ Chu Minh vang lên trong tai, vừa phẫn nộ vừa bất lực.
“Gỡ phong tỏa tài khoản đi, chúng ta ngồi lại nói chuyện tử tế.”
Tôi bật cười lạnh lẽo.
“Giữa chúng ta, không còn gì để nói nữa rồi.”
“Lâm Vãn, cô đừng ép tôi!” – Giọng hắn bắt đầu mang theo sự đe dọa. – “Cô tưởng phong tỏa tài khoản là tôi hết đường à? Công ty của tôi…”
“Tôi nhắc cho anh nhớ, nếu không có hai trăm ngàn vốn khởi đầu từ tôi năm xưa, thì cái công ty đó giờ chẳng biết đang nằm ở xó xỉnh nào.”
Tôi cắt ngang.
“Chu Minh, bớt giở trò hù dọa đi. Với tôi, vô dụng.”
Nói xong, tôi dứt khoát ngắt máy, rồi thẳng tay chặn số.
Thế giới yên tĩnh trở lại.
Nhưng chỉ vài phút sau, điện thoại lại rung lên – là một tin nhắn dài lê thê từ một số lạ.
Vẫn là Chu Minh, đổi số khác để nhắn tiếp.
“Vãn Vãn, chúng ta thật sự phải đi đến bước đường này sao? Em quên lúc mới yêu nhau rồi à? Em bảo thích ngắm biển, anh liền đưa em đi tàu suốt đêm để ngắm bình minh ven biển. Em quên hồi mới cưới, chúng ta chen chúc trong căn phòng trọ bé tẹo, cùng nhau ăn mì gói mà vẫn thấy hạnh phúc rồi à? Mười năm nay, chẳng lẽ không còn chút tình nghĩa nào sao? Anh biết anh sai rồi, cho anh thêm một cơ hội được không? Hãy gỡ phong tỏa đi, công ty không thể thiếu số tiền đó… Đó là tâm huyết của cả hai chúng ta mà…”
Tôi nhìn dòng tin nhắn sướt mướt, chỉ thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Tâm huyết của cả hai?
Còn tôi thì sao?
Là bảo mẫu? Là cái máy đẻ? Hay là rác rưởi có thể quẳng đi bất cứ lúc nào?
Tôi không chút do dự, gõ ra một hàng chữ:
“Lúc anh và Lý Nhạc lăn lộn trên giường khách sạn, sao không nghĩ đến quá khứ của chúng ta?”
Gửi.
Rồi chặn luôn số đó.
Đèn đỏ bật sáng, tôi dừng xe, đưa tay xoa thái dương đang căng lên.
Điện thoại lại vang – lần này là Tô Tình, cô bạn thân của tôi.
“Sao rồi? Chiến trận thế nào?”
Giọng Tô Tình rõ ràng và lanh lẹ như ánh nắng đầu ngày, khiến bầu không khí u ám trong lòng tôi tan biến phần nào.
“Thắng trận mở màn.”
Tôi kể sơ cho cô ấy nghe toàn bộ chuyện vừa xảy ra ở phòng giao dịch và bãi đỗ xe.
Đầu dây bên kia vang lên tràng cười sảng khoái.
“Làm tốt lắm! Với hạng người như thế, không thể nương tay, càng không được cho chúng một chút thể diện nào!”
“Nhưng mà…” – giọng cô ấy bỗng nghiêm lại – “Cậu cũng phải cẩn thận đấy.”
“Tên Chu Minh đó, theo như cậu kể, là loại vừa ích kỷ vừa sĩ diện. Bị dồn đến đường cùng thì rất dễ liều mạng. Phong tỏa tài khoản chỉ là bước đầu, cậu phải đề phòng hắn tẩu tán những tài sản đang ẩn giấu.”
“Tài sản ẩn giấu?”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Ừ. Ví dụ như nhà đất đứng tên người khác, cổ phiếu, quỹ đầu tư, hoặc mấy khoản mờ ám trong sổ sách công ty. Nếu hắn không chủ động khai ra, thì điều tra rất phiền phức.”
Lời của Tô Tình như một gáo nước lạnh dội thẳng lên cơn hưng phấn ngắn ngủi của tôi.
Tôi hiểu quá rõ bản chất của Chu Minh – loại người chỉ biết lợi ích, chắc chắn đã chuẩn bị đường lui cho mình từ lâu.
Mười năm nay, tôi dồn hết tâm sức vào gia đình, chẳng mấy khi để tâm đến tài chính hay hoạt động công ty của hắn.
Hắn luôn nói: “Phụ nữ thì lo chuyện trong nhà là được rồi, bên ngoài cứ để anh lo.”
Giờ nghĩ lại, câu nói đó chẳng qua là chiêu để hắn cô lập và bịt mắt tôi.
“Giờ mình phải làm gì?”
Tôi bắt đầu thấy lo.
“Đừng cuống.” – Tô Tình trấn an – “Cậu thử nhớ lại xem mấy năm nay, có khoản chi nào bất thường không, hoặc hắn từng lỡ miệng nói về khoản đầu tư nào lạ không?”
“Chủ động mới là cách giành quyền kiểm soát. Đừng đợi hắn ra tay, mình phải đi trước một bước.”
Ngắt máy, tôi tấp xe vào lề, chìm vào dòng suy nghĩ.
Khoản chi lớn…
Một loạt mảnh ký ức chớp nhoáng lướt qua đầu.
Đột nhiên, một hình ảnh tưởng đã quên từ lâu hiện lên rõ ràng.
Đó là năm năm trước, một buổi trưa hè oi ả.
Chu Minh hào hứng về nhà, nói vừa nhắm được một căn hộ nhỏ ở khu trường điểm, vị trí đẹp, dễ tăng giá.
Nhưng vì chúng tôi đã đứng tên một căn nhà rồi, nếu mua thêm thì sẽ tính là căn thứ hai – phải chịu thuế cao, lãi suất cao, còn phải đóng trước nhiều tiền.
Hắn bảo đã nghĩ ra cách – sẽ đứng tên mẹ hắn, Trương Thúy Hoa.