4.
Hắn bỗng nở một nụ cười.
Nhẹ nhàng, lịch thiệp, đúng chuẩn “quân tử nho nhã”.
Phải công nhận… rất đẹp trai.
Nhưng tôi lập tức tỉnh táo lại, cả người tê rần.
Trong đầu lập tức hiện ra bốn chữ to đùng:
"Sư. Văn. Bại. Loại."
(Ngụy quân tử, ngoài hiền lành trong bụng toàn dao.)
Tôi được đỡ ngồi xuống sofa, Lục Bách Xuyên đang dùng khăn giúp tôi cầm máu.
Cảnh tượng ấy khiến không chỉ hệ thống của tôi sững sờ,
mà cả nữ chính Lục Chiêu Chiêu cũng đứng đơ một chỗ,
chân mày khẽ nhíu, đầy nghi ngờ.
Tôi thì không đơ.
Tôi chỉ… hơi khó hiểu.
“Ủa? Sao tôi không thấy đau gì hết vậy?”
Hệ thống đang đơ máy cũng vội vàng lên tiếng:
【À à cái đó… là do hệ thống tụi tôi khá nhân đạo, nên đã tự động tắt cảm giác đau cho cậu rồi~】
Tôi tiếp tục hỏi:
“Vậy sao mày không nói tao biết là tao đang chảy máu từ sớm?”
Hệ thống trả lời rất tỉnh:
【Tôi có tính toán rồi, tốc độ mất máu của cậu + vị trí vết thương, không nguy hiểm đến tính mạng đâu. Nên... nhiệm vụ vẫn là ưu tiên hàng đầu!】
Tôi ngoài mặt vẫn cười tươi như hoa,
nhưng trong lòng thì đã chửi rủa nó từ cụ tổ đến cụ kỵ mấy đời.
Ai ngờ hệ thống nói thêm một câu:
【Khụ... còn một chuyện nữa tôi quên nói: máu cậu đã chảy xuống cổ áo, làm mờ mất vết son môi in lúc nãy rồi.】
Tôi:
“Hả?!”
Thế là tôi bày trò nãy giờ… công cốc??
Cơn cáu bắt đầu dâng lên.
Nhưng tôi là một nhiệm vụ giả chuyên nghiệp,
nên ngay lập tức lấy lại phong độ.
Thấy nữ chính đang đứng bên mà không giúp được gì,
tôi lập tức chuyển sang thể hiện bản chất tra nam diễn sâu:
“Chiêu Chiêu, lấy điện thoại trong túi quần anh giúp với.”
Nghe vậy, cô nàng liếc nhìn Lục tổng một cái, rồi miễn cưỡng cúi người thò tay vào túi tôi tìm.
Ai ngờ —— không mò được điện thoại,
mà lại lôi ra một thỏi son.
Một thỏi son. Trong túi quần đàn ông. Và chắc chắn không phải của cô ấy.
Lục Chiêu Chiêu khựng lại.
Sắc mặt thoáng cứng đờ, cô nhanh chóng giấu thỏi son đi, không để ai khác nhìn thấy.
Cuối cùng chỉ nhẹ giọng nói, mắt vẫn cúi thấp:
“Cậu Hạ… không có điện thoại.”
Tôi hừ nhẹ một tiếng.
Tôi biết rõ tính cách của nữ chính — ngoan ngoãn, nhẫn nhịn, mà bây giờ cô ấy còn chưa biết mình là con riêng của nhà họ Lục.
Thân phận chúng tôi vốn đã chênh lệch, cô ấy chắc chắn sẽ không dám lớn tiếng trách tôi phản bội ngay lúc này.
Vì thế, tôi cố ý khiến cô ấy khó xử.
Vai tôi là kẻ xấu mà — một tra nam điển hình.
Lục Bách Xuyên ung dung buộc một nút băng tạm thời lên cổ tôi để cầm máu.
Chiếc khăn tay hắn dùng là loại mang theo bên người — sạch sẽ, thơm nhẹ, rất giống phong cách hắn.
Hắn dửng dưng nhìn cảnh vừa rồi, không lộ ra biểu cảm gì rõ rệt.
Nhưng càng là loại không lộ cảm xúc, tôi càng thấy khó đoán.
Vì mất máu nhiều, mặt tôi lúc này trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.
Lại còn dính chút máu trên mặt — đỏ và trắng xen kẽ, cực kỳ kích thích thị giác.
Ánh mắt Lục Bách Xuyên một lần nữa lướt qua gương mặt tôi.
Hắn từ tốn rút khăn giấy ra lau tay, nhưng dấu máu vẫn in mờ trên da —
Yết hầu hắn khẽ chuyển động. Giọng nói trầm thấp vang lên:
“Hôm nay đến bất ngờ, vừa rồi lại mất điện, là do cô Lục xuống kiểm tra cầu dao. Để Hạ tiên sinh bị thương, Lục mỗ xin lỗi.”
Thật ra là do Chiêu Chiêu ra ngoài mấy ngày, mới quên không bật lại cầu dao thôi.
Tôi thì đâu có sống ở đây, sao mà biết.
Nhưng nữ chính mà — luôn kiểu tự lập tằn tiện, sống như nàng dâu nhà người ta chưa cưới.
Tôi lạnh lùng liếc sang Lục Chiêu Chiêu, giọng lạnh băng:
“Vậy à? Tôi còn tưởng trong nhà đang giấu người.”
Sắc mặt cô ấy tái hẳn đi.
Cô nắm chặt cổ tay tôi, cuống cuồng giải thích:
“Không… không có! Anh Lục chỉ tốt bụng đưa tôi về thôi!”
Tôi giật tay lại, mặt không đổi sắc, ánh mắt hờ hững.
Toàn bộ cảnh tượng lọt trọn vào ánh mắt Lục Bách Xuyên.
Ánh nhìn hắn khẽ chuyển, rồi nhẹ nhàng đứng dậy, lễ độ cáo từ, không ở lại thêm một giây.
Hắn vừa đi, tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm —
Một vật gì đó nhẹ nhàng tựa lên vai tôi.
Tôi quay đầu thì phát hiện:
Chiêu Chiêu đang nghiêng người dựa vào tôi.
Hương thơm nhẹ nhàng từ cơ thể con gái len vào khoang mũi, khiến mặt tôi lập tức nóng ran.
Cô ấy nhỏ giọng, dịu dàng hỏi han:
“Cậu chủ, cổ cậu không sao chứ? Hay để tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé?”
5.
Mỹ nhân ngay bên cạnh, nhưng tôi biết rõ ——
mình không dám hưởng.
Tôi lập tức bật dậy:
“Không cần. Vết thương nhỏ thôi, tôi tự lo được. Cô đi ngủ đi.”
Lục Chiêu Chiêu không kịp phản ứng, suýt thì ngã luôn xuống ghế sofa.
Cô cắn môi, đứng lên bám theo tôi, kéo tay tôi lại, thân người lại nhẹ nhàng tựa vào:
“Vậy… để em chăm sóc anh tắm rửa nhé?”
Tôi: “……”
Không, không được, dừng lại, ngưng kịch bản!