Lục Bách Xuyên cũng không ngăn, chỉ yên lặng đi rửa mặt.
Nhưng khi tôi đang đứng trước gương, hắn bất ngờ xuất hiện sau lưng, đưa tay đỡ lấy eo tôi.
Hắn cao hơn tôi nửa cái đầu, cúi nhẹ xuống, gò má sắc nét gần như chạm vào mặt tôi.
Hai người cùng nhìn vào gương.
Phải công nhận…
Gương mặt kia, vóc dáng kia — quá đẹp.
Tim tôi không tự chủ mà đập thình thịch.
"Anh làm gì đấy?"
Mặt tôi đỏ như gấc, giơ khuỷu tay huých hắn:
"Quấy rối tình dục hả?"
Lục Bách Xuyên: "……"
Không đáp, hắn nghiêng đầu, hôn nhẹ lên má tôi một cái.
"Tôi đưa cậu về."
"Còn chuyện giữa cậu và cô Lục, cũng nên giải quyết dứt khoát đi rồi."
Nhắc tới đó, tôi lập tức nổi cơn tam bành, gào với hệ thống:
"Nữ chính không phải kiểu bánh bèo dễ bắt nạt sao?! Sao bây giờ tôi cảm giác mình mới là cái bánh mềm dễ bóp, ai cũng nắn tôi một cái là xong chuyện??"
"Mày lừa tao đúng không? Tôi không phải cái gì 'tổng tài oai phong lẫm liệt' hết á!"
Hệ thống: 【……】
(Rút vào phòng tối tự cách ly, từ chối nhận phản hồi cảm xúc.)
Tôi tức đến run tay, chẳng buồn trả lời Lục Bách Xuyên, vội vàng rửa mặt, tìm điện thoại.
Lục Bách Xuyên nhìn tôi, chậm rãi hỏi:
"Lại định báo với anh cậu à? Không cần đâu. Chuyện giữa tôi và cậu, tôi sẽ tự mình đi nói với nhà họ Hạ."
Tôi giật mình:
"Gì? Nói gì mà nói?! Tụi mình có cái gì mà cần nói với gia đình?!
Anh trai à, tỉnh táo lại đi! Người lớn cả rồi, mấy chuyện thế này không cần 'thưa gửi' đâu?!"
Ánh mắt Lục Bách Xuyên lúc này không còn ôn hòa như trước.
Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh — chính là kiểu khí thế “lúc cần cười thì cười, nhưng đã nghiêm túc thì tuyệt đối không đùa được.”
Tôi theo phản xạ lùi nửa bước.
Hắn vẫn là người đàn ông mang dáng dấp quý tộc, khí chất cao ngạo, lạnh lùng.
Chỉ cần hắn nghiêm mặt, một tên "tổng tài non nớt" như tôi tự dưng yếu bóng vía ngay.
Nhưng nghĩ lại — tối qua là tôi bị “làm thịt”!
Tôi là bên chịu thiệt!! Tôi sợ cái gì?!
Tôi hít một hơi, ngẩng cao đầu, chống cằm, giọng gay gắt:
"Gì? Anh định hung dữ với tôi đấy à?"
Lục Bách Xuyên nhìn cái dáng tôi bề ngoài hổ báo, bên trong run như cầy sấy, lòng hắn lập tức mềm xuống:
"Anh đâu có định làm em sợ."
Ăn sáng xong, hai đứa cùng rời khách sạn. Hắn đưa tôi về tận nhà.
Lúc tôi chuẩn bị xuống xe thì phát hiện… cửa bị khóa.
Tôi vừa quay đầu lại thì sau gáy bị giữ chặt, và ngay sau đó — một gương mặt đẹp trai đến vô lý phóng đại trước mắt tôi.
Môi tôi bị chạm vào một cái mềm như tơ, vừa hé ra một chút thì hắn thừa cơ xông vào.
Xuống xe mà tôi cảm giác đôi chân mình đi không chạm đất.
"Hệ thống, nếu tôi cong thật… là lỗi của mày hết."
Hệ thống bị oan ức:
【……】
Rồi ngoan như chó con:
【Tôi sai rồi. Xin lỗi cậu.】
Tôi hừ lạnh:
"Biết điều."
Về nhà, tôi gọi cho trợ lý bảo giải quyết chuyện của Lục Chiêu Chiêu.
Tôi thật sự không định gây khó dễ cho cô ấy nữa.
Ai dè cô nàng một mực đòi gặp tôi.
Nghĩ ngợi một chút, tôi bảo cô đến công ty — ở đó toàn người của tôi, an toàn hơn.
Hệ thống nhìn tôi nhún như con cá bống, không nhịn nổi cà khịa:
【Hay đổi sang truyện khác đi. Kiểu gì cậu cũng chẳng nỡ xuống tay với phụ nữ.】
"Tắt tiếng. Đây gọi là tử tế."
【Cho nên mới bị kẻ không tử tế ‘xử đẹp’ như vậy đó.】
Tôi nghẹn họng — đau lòng đến mức muốn bật khóc:
"Vậy rốt cuộc… cái nhiệm vụ chết tiệt này sắp xong chưa?"
Hệ thống im lặng hai giây rồi nói:
【Chắc cũng gần hoàn thành rồi. Hoàn thành xong, tôi sẽ rời khỏi đây.
Và cậu… sẽ không còn bị ảnh hưởng bởi hệ thống nữa.】
Tự nhiên tôi cũng im luôn.
Một lát sau, nhỏ giọng:
"Ờm… nói thật, tôi cũng có chút… cảm tình với mày rồi đó."
Hệ thống:
【Hê— hê. Không cần đâu.】
12.
Lục Chiêu Chiêu bước vào, mắt đỏ hoe, còn hơi sưng, trông như vừa khóc xong.
Tôi vắt chân ngồi khoanh tay:
“Đừng có giả vờ nữa, Lục Chiêu Chiêu.”
Nghe vậy, vẻ mặt ngoan ngoãn vô hại kia lại nở nụ cười nhàn nhạt. Cô ta ngồi xuống, tựa người vào lưng ghế,
“Văn Văn à, chuyện hôm đó... tôi thật sự xin lỗi.”
Tôi giơ tay ngăn lại:
“Bớt đi. Tôi không tính sổ với cô, hoàn toàn là vì cô là phụ nữ, và còn vì...”
Lục Chiêu Chiêu ngắt lời: