10
Anh trai tôi sững lại, gương mặt thoáng cứng đờ.
“À… là anh hiểu lầm rồi.”
Hiểu lầm ư?
Mỗi năm ăn cua lông đều là tôi mua, vậy mà hôm nay không chừa nổi cho tôi một con, đúng là quá đáng!
“Haizz, đều tại mẹ không tốt.”
Mẹ đột nhiên bắt đầu tự tát vào mặt mình.
“Đều tại mẹ nghèo.
Năm ngoái Linh Linh nói hai con không đủ ăn, năm nay mẹ chỉ muốn để nó ăn thêm vài con thôi.”
“Mẹ, đừng như vậy!”
Anh trai vội vàng ngăn lại.
Chỉ cần có người can, mẹ liền dừng tay.
Tôi lạnh lùng đứng nhìn — bà tát mạnh đến vậy mà mặt không đỏ lên, còn má tôi vẫn rát bỏng vì cái tát của bà ban nãy.
“Vương Bối Bối, em đúng là m/á/u lạnh!”
Anh trai trừng tôi:
“Chỉ vì mấy con cua mà làm khó mẹ thế à?
Mẹ sinh em, nuôi em khôn lớn, em còn có tim không?”
Tôi lắc đầu: “Không có.”
Trái tim tôi sớm đã bị họ làm cho tan nát.
“Em…” Anh giơ tay định đánh tôi.
Tôi vội lùi lại.
Mẹ giả vờ chen vào khuyên can:
“Diệu Huy, là mẹ dạy em con không tốt mà.”
Anh bỏ tay xuống, nghiêm giọng:
“Bối Bối, đưa mẹ về nhà đi.
Anh coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Tôi bật cười:
“Mẹ một lòng hướng về nhà anh, đi tới đi lui cũng mệt rồi.
Anh chẳng phải nói mẹ ở với em vất vả sao?
Vậy thì tốt, em không cần mẹ chăm nữa, để mẹ ở hẳn bên anh chị cho khỏe.”
Anh trai hạ giọng:
“Lúc cưới, anh đã hứa với nhà vợ là không ở chung với người lớn.”
Tôi quay đầu, không thèm nhìn lại:
“Đó là chuyện của anh.”
11
Thật ra tôi biết rõ, mẹ luôn muốn sống ở nhà anh trai chị dâu.
Vì nhà tôi chỉ có một phòng ngủ.
Bà từng bóng gió nói muốn tôi đổi sang căn hai phòng, nhưng với tiền trả góp nhà, trả góp xe, lại còn chu cấp cho bà mỗi tháng, tôi thật sự không kham nổi chi phí đổi nhà.
Vừa về đến nhà, chị dâu gọi điện:
“Bối Bối, xe em hết xăng rồi.
Mai đi làm nhớ đổ đầy nhé.
Mẹ nói người không khỏe, mai chị phải đưa mẹ đi bệnh viện.”
Chiếc xe của tôi, gần như toàn do chị dâu chạy.
Mỗi lần tôi đổ đầy bình, chị lại viện cớ đưa mẹ đi đâu đó, rồi dùng hết sạch.
Chưa kịp để tôi từ chối, chị đã cúp máy.
Sáng hôm sau, tôi tự mình lái xe đi đổ xăng.
Rồi thẳng đến công ty.
Lái xe thật thoải mái.
Không lo trễ chuyến tàu, không phải chạy hộc tốc đổi tuyến, cũng chẳng phải đi bộ hơn 1 cây số từ ga tàu đến công ty.
Vừa đến nơi, điện thoại reo — là anh trai.
“Bối Bối, em làm gì vậy?
Đổ xăng mà đến giờ còn chưa về?”
“Tôi lái xe đi làm rồi.”
“Cái gì?! Em biết rõ hôm nay Linh Linh cần xe, sao còn lái đi? Em cố tình hả?”
“Đúng vậy.” — tôi thản nhiên thừa nhận.
“Em ích kỷ vừa thôi!” — anh lập tức quát.
“Xe của tôi, chẳng lẽ tôi không được lái?” — tôi mỉm cười đáp.
“Em đi lúc nào cũng được, nhưng hôm nay thì không.
Giờ lập tức lái xe về!” — anh gằn giọng ra lệnh.
“Tôi đang làm việc, bảo chị ấy bắt taxi đi.”
“Thế thì chị ấy đến công ty em lấy xe!”
“Tôi không đồng ý.”
“Đừng bướng bỉnh nữa, được không?”
“Tôi bướng chỗ nào?”
Cuối cùng, anh chịu nói thật lý do:
“Hôm nay ba mẹ của Linh Linh đến.
Họ biết nhà mình có xe, nếu không lái đi đón thì… mất mặt lắm.”
“Đó là xe của tôi.
Không có điều luật nào nói em chồng có xe thì phải đi đón bố mẹ chị dâu cả.”