Trong lòng tôi dâng lên cảm giác buồn nôn, đành nhắm mắt lại nghỉ ngơi, không thèm để tâm nữa.
Tôi lặng lẽ chờ đến giờ thi bắt đầu.
Kiếp trước, Ôn Uyển không hề tham gia cuộc thi này, nên cô ta không biết đề thi thế nào.
Tôi chẳng hiểu sao kiếp này cô ta lại cố gắng chen chân vào, bày đủ trò để có mặt ở đây.
Theo hiệu lệnh, thí sinh vào chỗ ngồi. Không ngờ chỗ của Ôn Uyển lại ngay phía trước tôi.
Trước giờ thi, cô ta lạnh lùng ngoái đầu lại, hừ một tiếng:
“Kiếp này, vận may là của tôi. Cô mãi mãi không bao giờ vượt qua được tôi đâu.”
Tôi giả vờ ngơ ngác:
“Cô đang nói cái gì vậy?”
Đúng lúc đó, giám thị bước vào, thông báo: cuộc thi bắt đầu, nghiêm cấm trao đổi.
Tôi nhìn đề thi, lập tức thấy nhẹ nhõm.
Toàn bộ đều là những dạng bài tôi từng ôn luyện kỹ càng ở kiếp trước.
Thêm vào nỗ lực học tập của hiện tại, tôi nhanh chóng hoàn thành bài làm với tốc độ tối đa.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy Ôn Uyển đang ôm bụng gục xuống bàn, mặt nhăn nhó đau đớn, tờ đề thi trước mặt vẫn trắng tinh như mới.
Trán cô ta vã mồ hôi, mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống ướt cả mặt giấy.
Tôi nghiêm mặt, lập tức giơ tay báo giám thị.
Giám thị cũng nhanh chóng nhận ra tình hình, vội gọi xe cấp cứu.
Khi Ôn Uyển được đưa ra ngoài, cô ta đã hoàn toàn hôn mê.
…
Sau kỳ thi, tôi trở về căn hộ thuê trọ, chờ thông báo kết quả.
Nhưng trước khi bảng điểm được công bố, tôi đã nhận được một tin khác về Ôn Uyển.
Trên diễn đàn của trường xuất hiện một bài viết xin quyên góp nặc danh. Ảnh bìa là hình Ôn Uyển đang nằm mê man trên giường bệnh.
Tay cô ta cắm ống truyền tĩnh mạch, sắc mặt tái nhợt.
Dòng tiêu đề nổi bật không chút che giấu:
【Con gái bị un//g th//ư dạ dày giai đoạn giữa, tha thiết kêu gọi mọi người giúp đỡ quyên góp cứu mạng. Liên hệ qua...】
Tôi lập tức nhớ lại những lần trước đây, khi quan hệ hai đứa còn tốt, Ôn Uyển từng nhắc đến gia cảnh của mình.
Mẹ ham mê đánh bài, cha bạo lực, lại còn có một đứa em trai “gánh vác tổ tông” đang chờ cô gả đi để lấy sính lễ cưới vợ.
Thậm chí năm mười bảy tuổi còn suýt bị ép gả cho một lão già góa trong làng.
Chính người cô sống ở nước ngoài đã chi tiền học giúp cô ta tiếp tục đi học đại học.
Tôi thật sự không hiểu: Tôi từng đối xử tốt với cô ấy như thế, vậy mà sao cô ấy lại căm hận tôi đến mức ấy?
Còn bài đăng kia… người viết thực sự muốn cứu cô ta, hay…
Chỉ là đang nhắm vào khoản tiền quyên góp?
Tôi không dám nghĩ nhiều, lập tức mở phần bình luận.
Bên dưới bài viết, không khí tranh cãi đang vô cùng sôi nổi.
Một dòng bình luận được ghim nổi bật ở ngay đầu trang…
4
【Cô ta không phải là người từng khoe ăn buffet hải sản rồi bị ngộ độc đó sao?】
Bình luận này còn đính kèm cả ảnh chụp màn hình bài đăng trên trang cá nhân của Ôn Uyển cách đây nửa tháng.
Phía dưới, dân mạng và các cựu sinh viên lập tức bùng nổ:
【Vừa tra xong, buffet này một nghìn tệ một người. Hôm đó cô ta hào phóng mời cả đám, giờ đến lúc chữa bệnh lại muốn chúng ta quyên góp?】
【Tiền của người khác là từ trên trời rơi xuống chắc? Hôm trước tiêu xài xa xỉ, hôm nay lại đòi chúng ta cứu chữa?】
【Các vị bớt lời ác đức đi thì hơn!】
Đọc xong bài viết, trong lòng tôi ngổn ngang đủ vị.
Kiếp trước, tôi cũng từng phát hiện mình mắc bệnh nghiêm trọng.
Nhưng vì luôn chú ý sức khỏe, khám định kỳ, ăn ngủ điều độ nên phát hiện sớm chỉ là khối u dạ dày chứ chưa đến mức ung thư.
Tất cả mọi thứ, không ngừng chỉ về cùng một điểm: hộp bánh trung thu kỳ lạ kia.
Ba ngày sau, bài viết được cập nhật lần nữa.
Ảnh mới chụp Ôn Uyển ngồi trên giường bệnh, nhìn ra cửa sổ.
Cô ta cuối cùng cũng tỉnh lại sau cơn hôn mê.
Nhưng sắc mặt vô cùng kém, ngón tay nắm chặt ga giường trắng bệch.
Lần này tay cô ta không còn kim truyền, mặt càng thêm tái nhợt.
Tiêu đề bài viết vẫn là:
【Con gái bị bệnh nặng, cầu mong người hảo tâm giúp đỡ quyên góp.】
Nhưng chính dòng phản hồi được ghim đầu bài lại khiến tôi nhíu mày:
【Tôi không cần được cứu chuộc.】
Phía dưới có người nghi ngờ đây là Ôn Uyển tự tay để lại, nhưng không có chứng cứ.