“Tôi rốt cuộc đã làm gì có lỗi với cô?”
“Hay là tôi chưa giúp cô đủ nhiều?”
Nói ra những lời tận đáy lòng này, nước mắt tôi cũng tuôn ra.
Người mà tôi từng coi là bạn thân nhất, có lẽ chỉ coi tôi như cây ATM.
“Cô giúp tôi? Cô nói ra mà không thấy buồn cười sao?”
Thấy tôi khóc, Ôn Uyển thậm chí hưng phấn đến mức tay chân múa loạn:
“Mày cũng có ngày khóc à? Mày cái đồ tốt giả tạo, bề ngoài giúp tao nhưng thực chất chế giễu tao… mày đừng hòng tao tha thứ!”
Nghe đến đây, một luồng khí nghẹn ứ trong ngực khiến tôi khó thở.
“Tôi chế giễu cô?”
Tôi bật cười lạnh, mở điện thoại lôi toàn bộ tin nhắn giữa tôi và mấy bạn cùng phòng cho cô ta xem:
“Cô tự hỏi lòng mình đi.”
Năm nhất cô ta vừa vào trường, lủi thủi ăn bánh bao khô trong ký túc, chính tôi mang cơm ngon lành tới, còn dặn các bạn khác phải giữ thể diện cho cô ta.
Cô ta lại nghĩ tôi đang khoe mẽ.
Năm hai cô ta ghen tị vì tôi có đầy đủ đồ trang điểm, tôi sợ cô ta mặc cảm nên sinh nhật tặng hẳn bộ mỹ phẩm đắt hơn, còn tận tay dạy cô ta cách dùng.
Cô ta lại cho rằng tôi đang chế nhạo.
Bao nhiêu lần chia cơm, quần áo, điện nước… chỗ nào giúp được tôi đều giúp.
Kết thúc dòng ký ức, tôi ngẩng đầu, nhìn gương mặt Ôn Uyển méo mó vì sụp đổ.
“Ôn Uyển, bố mẹ cô có thể thiếu nợ cô. Người khác có thể đối xử tệ với cô.
Nhưng người trên đời này đối xử với cô chân tâm nhất – là tôi.”
Đến đây, tim tôi đã nát thành từng mảnh.
“Người cô có lỗi nhất – cũng là tôi!”
“Cô có biết vì sao kiếp này cô lại xui xẻo như thế không?”
Nghe tôi nói, Ôn Uyển kinh ngạc ngẩng đầu:
“Quả nhiên cô cũng trọng sinh! Vậy dựa vào đâu cô không giúp tôi?”
“Dựa vào đâu cô không nói cho tôi sự thật?”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt từng rất xinh đẹp, giờ chỉ còn đầy căm giận và ghen tuông:
“Bởi vì cô chưa bao giờ cho tôi cơ hội.”
8
“Giây phút nhận ra mình trọng sinh, điều đầu tiên cô làm là cướp ngay hộp bánh trung thu trước mặt tôi, rồi lập tức cắt đứt quan hệ.”
Tôi nhìn vào đôi mắt run rẩy vì chột dạ của Ôn Uyển, không nhịn được bật cười.
“Cô phát tài có từng nghĩ tới tôi chưa?”
“Cô sẵn sàng lôi cả mấy bạn cùng phòng khác đi theo, nhưng chưa từng nhớ đến người đã giúp cô từ đầu đến cuối.”
Tôi cuối cùng cũng hiểu ra.
Có những người, cô nuôi nấng kiểu gì cũng không thể “thuần”. Mọi thứ bạn cho họ, họ xem như đương nhiên, thậm chí còn muốn đòi thêm.
Đó chính là kiểu “ma ăn nhờ”: bạn càng tốt với họ, họ càng lớn lên, có năng lực rồi sẽ dành cho người khác chứ không dành cho bạn.
Kiếp trước, tôi bị trói buộc bởi hai chữ “bạn bè” như thế.
“Vậy tại sao cô lại không sao?”
Ôn Uyển ngẩng đầu chất vấn: “Kiếp trước cô cũng nhặt hộp bánh trung thu, cũng lấy bùa chuyển vận, sao cô không sao?”
“Rõ ràng cô cũng xui xẻo… mà thi xong là qua, tại sao tôi không?”
Cô ta gào khóc, dùng tay bấu vào người mình đến tím bầm.
“Bởi vì tôi không ăn bánh, cũng không dùng bùa chuyển vận đó.”
“Tôi vốn không tin mấy thứ này. Hơn nữa đó là đồ nhặt được, tôi luôn đem đặt vào quầy đồ thất lạc.”
Nói đến đây, tôi vẫn còn chút sợ hãi.
“Cho đến khi tôi phát hiện hộp bánh đó cứ xuất hiện đúng nơi tôi nhìn thấy.”