1.
“Bốp!”
Một con cua thối rữa bị ném thẳng vào đĩa của tôi.
Bà mẹ chồng ngọt giọng gọi dồn dập:“Nghiên Nghiên , ăn đi con, con này là cua cái, chắc chắn nhiều gạch lắm!”
Nói rồi, bà đem phần còn lại trong thau chia cho mấy người họ hàng.Bà còn khéo léo tách hai con cua khác, moi hết gạch vàng chất thành một đống nhỏ, rồi cung kính đặt trước mặt con trai mình – Trương Hoài Bân.
“Đừng mải chơi nữa con, ăn đi, ăn nhanh kẻo nguội là tanh, chẳng còn ngon đâu. Gạch cua mẹ cũng để hết cho con rồi đấy.”
Sau đó bà lại quay sang, ra vẻ quan tâm hỏi tôi:“Nghiên Nghiên , sao con không ăn? Mẹ nhờ người mua tận hồ Dương Thành đấy, đắt lắm chứ chẳng rẻ đâu.”
Tôi nhìn con cua đầy gạch vàng óng trước mặt chồng, rồi hạ tầm mắt xuống đĩa của mình.Vỏ cua loang lổ đen kịt, thân mềm oặt méo mó, bốc mùi hôi thối ẩm mốc.
Không biết đã chết từ bao giờ, histamine chắc chắn tăng vọt, vi khuẩn vượt chuẩn.Ăn vào nhẹ thì nôn thốc tháo, nặng thì có thể tiễn thẳng xuống gặp Diêm Vương.
Tôi nghiêng đầu nhìn Trương Hoài Bân. Anh ta đang dán chặt mắt vào điện thoại, gào thét trong trò chơi:“Xông lên! Đồ ngu! Tin Phật cái quái gì, thấy ma còn không dám giết!”
Tôi kéo tay áo anh ta, ra hiệu nhìn con cua trong đĩa của tôi.Anh ta hất tay tôi ra, nhăn mặt cáu kỉnh:“Cô thôi đi được không? Lễ tết mà cứ bới lông tìm vết, muốn phá hỏng hết không khí chắc?”
Nói xong, ánh mắt anh ta lại dính chặt vào màn hình, tiện tay bưng nửa con cua trước mặt, nhồm nhoàm ăn một cách hả hê.
Thấy Trương Hoài Bân phớt lờ tôi, mẹ chồng càng thêm đắc ý.Bà ghé sát, cố tình dùng giọng chỉ mình tôi nghe thấy:
“Cua ngon thế này mà còn chê, đúng là được nuông chiều quá hóa hư hỏng!”
Nói xong, bà đứng dậy, vặn vẹo bước sang bàn bên cạnh, tươi cười chào hỏi họ hàng.
Cả bàn rộn rã tiếng nói cười, không khí đoàn viên ấm áp.Chỉ có tôi ngồi đó, lạc lõng như người thừa.
Ngực nghẹn tức, tôi cắn chặt răng, lặng lẽ tách con cua trước mặt.Ngay lập tức, một mùi thối rữa xộc thẳng lên.Mẹ chồng thoáng khựng lại, liếc nhanh sang phía tôi, rồi làm như không thấy gì, im lặng quay đi.
Tôi vẫn còn chút hy vọng, kéo tay áo Trương Hoài Bân lần nữa.Có lẽ bị mùi hôi làm khó chịu, anh ta liếc qua đĩa của tôi.Nhưng chỉ chau mày đầy mất kiên nhẫn, rồi lại cúi đầu tiếp tục vừa gặm cua vừa cắm mặt vào điện thoại chơi game.
Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim nhỏ châm vào, không có vết máu, nhưng từng cơn đau cứ âm ỉ xuyên thấu.Tốt thôi. Tôi đã cho anh ta cơ hội rồi.
2.
Tôi thong thả móc từng mảng thịt cua lẫn mủ đen và giòi đã chết, chất đầy một thìa lớn, nước đen nhớp nháp rỉ ra.Quay sang Trương Hoài Bân, tôi mỉm cười dịu dàng:
“Chồng à, há miệng nào, a… a…”
Anh ta không thèm nhìn tôi, chỉ theo phản xạ há miệng.Tôi lập tức nhét cả thìa vào.
Không kịp phòng bị, thứ ấy trượt thẳng xuống cổ họng.Anh ta ôm miệng, mặt đỏ bừng:
“Ọe!… Ọe… Cô cho tôi ăn cái gì vậy? Sao mà hôi thối thế này… Ọe…”
Tôi bình thản rút khăn giấy ra lau tay:“Cua mẹ cho đấy, bà bảo nhiều gạch lắm. Tôi cũng đâu nỡ giành với anh, coi như tốt cho anh rồi.”
Mẹ chồng đột nhiên hét toáng lên, mặt mày biến sắc, lảo đảo lao đến:“Con ơi, con nuốt rồi à? Nhanh nhổ ra! Cua chết độc lắm, ăn vào là ngộ độc đó!”
Bữa tiệc đang yên vui lập tức náo loạn.Mấy người họ hàng vội nhốn nháo:
“Trời đất, mới nuốt thôi, còn chưa tiêu hóa, mau tìm cách cho nôn ra đi!”
Một đám người kéo Trương Hoài Bân chạy về phía nhà vệ sinh.Anh ta ôm bụng, khổ sở khan giọng nôn mửa, chẳng nhả được gì.
“Thử cho uống dấm đi… Không được thì cho nuốt dầu mè xem!”
Tôi nghe mà buồn cười.Trong tiếng ọe ọe dội ra từ nhà vệ sinh, tôi thản nhiên đổi đĩa cua của mình với đĩa trước mặt anh ta.Rồi cúi đầu, nhón gạch cua vàng óng cho vào miệng.
Ừm, tươi ngon, ngọt béo.Trọn vẹn là hương vị tình thương của mẹ chồng!
3.
Trương Hoài Bân nôn thốc tháo suốt hơn mười phút, họ hàng nhà anh ta hết kẻ chạy lấy nước, người lục lọi chai giấm, ồn ào một mảng.Chỉ có tôi ngồi yên, thong thả thưởng thức bàn tiệc đầy món ngon — bỏ phí mới là lãng phí.
Khi tôi ăn gần xong, anh ta ôm bụng lê ra, mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, bước chân loạng choạng.Vừa ngồi phịch xuống ghế, việc đầu tiên vẫn là liếc qua điện thoại.Quả nhiên, ván game đã thua!Anh ta hậm hực đập bàn, bật ra một tiếng chửi:“Má nó!”
Mẹ chồng đau lòng đến rơi nước mắt, nửa quỳ nửa ngồi, tay không ngừng vuốt lưng con trai, giọng nghẹn ngào hỏi đi hỏi lại:“Con có khó chịu lắm không?”“Còn khó chịu không?”
Trương Hoài Bân nhăn nhó, gắt gỏng:“Khó chịu chứ sao không? Bà ăn thử một con xem có chịu nổi không!”
Tôi ngồi bên cạnh, không nhịn nổi mà bật cười.