Ninh Khắc run run đưa chai nước lên môi, chuẩn bị uống— và ngay lúc đó, chai nước bị người khác giật mất.
Ninh Khắc nổi giận: ai?!
16
Phó Dịch Xuyên nâng chai nước:
“Anh em, cái này cô ấy uống rồi, bẩn.”
Ninh Khắc tức muốn khóc.
Bẩn cái gì chứ! Cậuthíchcái “bẩn” đó! Không “bẩn” cậu còn không uống!
Tôi cũng vừa nhận ra—chai này tôi đã uống qua.
Vậy mà Phónhị cẩu dám chê tôi “bẩn”.
Một nỗi chua xót vô cớ trỗi lên.
Tôi ngẩng đầu, bước đến:
“Đưa đây.”
Rồi giẫm lên mũi giày anh, nghiền mạnh vài cái:
“Đã bẩn thì khỏi cho anh. Uống nước khoáng của anh đi.”
Tôi kiêu hãnh bỏ đi.
Phó Dịch Xuyên đau đến nhe răng nhếch miệng, nhưng lại bật cười thấp giọng:
“Con mèo hoang nhỏ, đúng là dữ dằn.”
Tối hôm đó, tôi gọi cho San San, khóc như đưa tang:
“San San, Phó Dịch Xuyên chê nước tôi uống là bẩn. Tôi khó chịu quá.”
“Có gì mà khó chịu?”
Rồi cô ấy như bừng tỉnh:
“Khoan… bảo bối, chẳng lẽ cậu động lòng rồi?”
“Ừ.Hắn cướp mất nụ hôn đầu của tớ, lại không thèm theo đuổi tớ. Đã thế hôm nay còn để gái khác chạm mặt, uống nước người ta đưa.”
“Bạn của tôi ơi, cậu ghen rồi đấy.”
Dù không muốn thừa nhận, nhưng khi thấy cảnh Phó Dịch Xuyên với cô gái kia, lòng tôi đau như bị kéo mạnh.
San San hỏi:
“Phó Dịch Xuyên nổi tiếng ở trường không?”
“Ừ.”
“Nhiều người theo đuổi không?”
“Chắc là nhiều.”
“Nếu bị người khác tóm được thì cậu làm gì?”
Tôi nghiến răng:
“Tôi gi/ết hắn.”
“Xong rồi. Bạn của tôi, cậu yêu hắn thật rồi.”
Tám với San San nửa đêm, cô ấy đề nghị tôi chủ động.
Tôi không phản đối — tôi không phải kiểu người do dự.
Đã xác định lòng mình thì phải chiếm lấy.
17
Biết Phó Dịch Xuyên đang trong thư viện, tôi cố ý thay một chiếc váy dây mảnh.
Từng bước tôi đi qua hành lang thư viện, dáng người uyển chuyển, gương mặt lạnh tanh —vừa sát nam vừa sát nữ.
Từ lúc tôi bước vào, tiếng hít khí lạnh vang lên không ngừng.
Đám con trai bắt đầu chỉnh tóc, khoe đường quai hàm.
Phó Dịch Xuyên cũng chú ý đến tôi.
Miệng anh hơi hé ra, đôi mắt thoáng kinh diễm.
Mấy thằng bạn bên cạnh đập khuỷu tay lên anh:
“Anh Xuyên, mau nhìn! Tô Mân đang đi về phía bọn mình kìa.”
Đứa khác nói:
“Không sai! Cô ấy tới thật! Đệt… hình như cô ấy nhìn tôi. Không lẽ thích tôi?”
Phó Dịch Xuyên nhướn mày:
“Mơ ngủ à?”
“Anh Xuyên, để tôi tán tỉnh cô ấy.”
“Không biết nữ thần thích kiểu gì nữa. Nghe nói bao người theo mà không ai thành công. Hay cô ấy thích kiểu nghèo xấu như tôi?”
Tôi vốn hồi hộp, nhưng nghe đến đây lại muốn bật cười.
Mà tôi là mặt đơ — cười không nổi.
Tôi dừng trước bàn Phó Dịch Xuyên.
Anh giả vờ cúi đầu xem sách, từ góc độ của tôi nhìn xuống, có thể thấy rõ yết hầu anh trượt lên xuống.
Tôi chỉ vào chiếc túi để bên cạnh:
“Bạn học, túi này của anh phải không?”
Một lời hai nghĩa.
Tai Phó Dịch Xuyên đỏ ửng.
Anh hiểu tôi muốn nói gì.
Bỗng một giọng hét lên phá tan sự yên tĩnh:
“Chị ơi, nhìn em này! Em còn… quyến rũ hơn hắn!”
Tôi cạn lời. Ở đâu ra cái thằng hướng ngoại này vậy?!
Phó Dịch Xuyên đứng bật dậy, bịt miệng nó lại:
“Xin lỗi, chó nhà tôi tuột xích.”
Tên kia bị thu phục, ngồi im thin thít.
Tôi hắng giọng:
“Ai nói tôi khó theo đuổi?”
Rồi nhìn thẳng Phó Dịch Xuyên:
“Không theo đuổi thử thì sao biết?”
“Nhìn mặt tôi là biết tôi rất muốn nếm mùi đau khổ của tình yêu.”
“Rầm—”
Cả một chồng sách đổ xuống đất.
Tất cả đều nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ.
Không ai ngờ “nữ thần băng giá” lại nói ra những lời như vậy.
Tôi xấu hổ đến mức muốn đào hố chôn mình.
Hỏng rồi. Tôi lộ mặt thật.
Tất cả là tại cái tên hướng ngoại kia — kích hoạt bản chất thật của tôi.