10
Tất cả mọi người quay đầu nhìn ra cửa.
Tôi cũng thấy Ngụy Chiêu, và… Uyển Nhu đứng bên cạnh anh.
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.
Hôm nay đúng là ngày xui xẻo, tôi lẽ ra không nên tới đây.
Ngô Đoạt sững sờ khi nhìn thấy người vừa tới.
“Anh… anh là Ngụy Chiêu?”
Ngụy Chiêu bước vào, mỗi bước đều mang theo khí thế không thể xem thường.
“Cô nói xem, tại sao cô ấy phải nói chuyện với cô, tại sao phải để tâm đến một kẻ hề như cô?”
Ngụy Chiêu nhìn chằm chằm vào Ngô Đoạt, ánh mắt sắc lạnh đến mức như muốn giết người.
“Ngụy tổng, hiểu lầm, hiểu lầm rồi! Tôi với Tần Thiên là bạn học cũ, chỉ đùa thôi mà.”
“Ồ? Đùa à? Cô làm ở công ty nào?”
Ngô Đoạt cười nịnh nọt, vội lấy danh thiếp ra.
“Ngụy tổng, tôi là tổng giám đốc Vô Hạn Điện Tử, bên tôi cũng có hợp tác với Ngụy thị của ngài.”
“Vậy sao?”
Ngụy Chiêu lấy điện thoại gọi đi.
“Tiểu Lưu, chấm dứt toàn bộ hợp tác với Vô Hạn Điện Tử, đưa vào danh sách đen.”
Ngô Đoạt tái mặt, cuống cuồng lên tiếng:
“Ngụy tổng, hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi mà!”
Ngụy Chiêu cúp máy, lạnh lùng nhìn Ngô Đoạt.
Cô ta lùi liên tục vì sợ, nhưng vì lợi ích vẫn cố gắng nịnh bợ.
“Ngụy tổng, tôi đắc tội gì với ngài vậy, ngài nói ra, tôi nhất định sẽ xin lỗi tử tế. Dù gì chúng ta cũng là đồng môn mà…”
Ngụy Chiêu nhìn về phía tôi đang đứng bất động, anh đưa tay ra.
“Tiểu Thiên, lại đây.”
Tôi sững sờ nhìn anh, rồi từng bước đi tới.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Lúc này Ngô Đoạt mới hiểu Ngụy Chiêu đang ra mặt vì tôi.
“Trời ơi, hiểu lầm thôi Tần Thiên, tôi chỉ đùa chút thôi mà.
Cậu đừng giận bạn cũ như tôi nữa, tôi uống hơi nhiều, thật lòng xin lỗi.
Hay là cậu nói giúp vài lời với Ngụy tổng nhé.
Dù gì cũng là bạn học mà, tha cho tôi đi.
Tôi chỉ ăn nói linh tinh, chứ thật ra người cũng không xấu đâu!”
Vừa nói, Ngô Đoạt vừa tự tát vào miệng hai cái.
“Tần Thiên tự học đỗ vào đại học 985, song bằng thạc sĩ, IELTS 8.5.
Tự học tiếng Nhật, Tây Ban Nha, Pháp.
Là CEO điều hành của công ty tôi, trợ lý vàng của tôi, thu nhập hàng năm hàng triệu.
Cô có gì để mà coi thường cô ấy?”
Cả phòng sửng sốt nhìn tôi, khiến tôi cũng hơi ngượng.
“Trời ơi Tần Thiên, cậu siêu quá, sau này dạy con mình tiếng Anh nha!”
Tề Song mắt sáng lấp lánh nói.
Những người khác cũng thật lòng khen ngợi tôi.
Lớp trưởng vỗ vai tôi:
“Mình biết ngay là cậu làm được mà.
Lúc đi học đã giỏi rồi, sao mà bỏ học luôn được chứ!”
Mặt Ngô Đoạt đỏ bừng như máu.
Cô ta hiểu rõ những thành tích kia có giá trị thế nào.
Những lời nói khi nãy chẳng khác nào tự tát vào mặt.
Lại còn đắc tội với ông lớn như Ngụy thị, lần này thật sự tiêu rồi.
Hối hận trào dâng trong lòng khiến cô ta chỉ muốn tìm chỗ chui xuống đất.
Ngụy Chiêu dặn nhà hàng bữa tiệc hôm nay tính vào tài khoản của Ngụy thị, rồi đưa tôi rời đi.
Lớp trưởng vội nói lời cảm ơn.
Dù gì một bữa như vậy cũng tốn đến mấy chục nghìn, Ngụy Chiêu mời không chút do dự, ai cũng vô cùng cảm kích.
Ra đến đại sảnh, tôi mới chợt nhớ đến tiểu thư Uyển Nhu, cô ấy đang ngồi đợi ở ghế sofa.
Lúc này, cảm xúc chua xót trong lòng tôi mới dâng lên.
“Anh tới hẹn hò hả, vậy tôi tự về trước nhé, không làm phiền hai người.”
Tôi nói xong liền xoay người bỏ đi, lại bị Ngụy Chiêu kéo lại.
Anh dắt tôi tới trước mặt tiểu thư Uyển Nhu.
“Uyển Nhu, anh để tài xế đưa em về, việc hợp tác với Cố thị sau này để Tiểu Lưu tiếp tục theo dõi.”
“Dạ dạ, anh họ, em không làm phiền hai người nữa đâu.
Em cũng có hẹn, bạn trai em đang đợi sốt ruột rồi!”
Nói xong cô ấy liền vội vàng rời đi, ngược lại còn có chút hoạt bát đáng yêu, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng thục nữ trước đó.
11
“Là em họ anh sao?”
Ngụy Chiêu không nói gì, nắm lấy tay tôi kéo đi, tay tôi bị anh nắm chặt đến nóng ran, không biết là tay tôi nóng hay tay anh nóng.
Tôi chắc chắn lúc đó mặt mình đỏ bừng, trái tim đã từng nguội lạnh như đang cháy rực trở lại.
Ngồi lên xe, Ngụy Chiêu dường như rất vội, xe chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.
Xuống xe, anh vẫn nắm lấy tay tôi.
Tôi có chút sững người, không hiểu Ngụy Chiêu làm sao vậy.
Nhưng nhìn vẻ sốt ruột của anh, tôi lại không biết nên nói gì, không rõ anh là đang muốn an ủi tôi hay là đã nghe thấy điều gì đó.