11
Tôi mặc đồng phục lao công, tan ca từ khách sạn trở về khu nhà trọ.
Một đám phóng viên từ đâu bất ngờ ùa ra vây quanh tôi.
"Cô Hứa, xin hỏi cô có thật là vì ganh tị với Hứa Hân Hà mà cố ý đến trường đại học của chồng để gây náo loạn không?"
"Ngay cả con trai và người thân cũng không đứng về phía cô, có thể thấy cách cô đối nhân xử thế rất khiến người ta khinh thường. Cô thật sự cố tình hại chị gái mình sao?"
"Cô Hứa là một người phụ nữ kết hôn sớm, cam tâm làm cái bóng của đàn ông, không đóng góp gì cho xã hội mà lại đi bôi bẩn một người phụ nữ độc lập tri thức, cô không thấy xấu hổ sao?"
"Cô định khi nào mới công khai xin lỗi, trả lại sự trong sạch cho Hứa Hân Hà vậy?"
Từng chiếc micro dí sát vào mặt tôi, đèn flash loé liên hồi.
Tôi giơ tay che mặt: "Tôi sẽ không xin lỗi."
Tôi nói xong rồi quay người định rời đi.
"Cô Hứa, chẳng lẽ cô không thấy mình quá độc ác sao?"
"Nếu cô vu khống thành công thì Hứa Hân Hà sẽ bị tổn thương đến thế nào, vậy mà cô không hối hận à?"
"Cô bôi nhọ một người phụ nữ rạng rỡ, cứ tưởng ai cũng cướp chồng mình, cô có thấy mình là kẻ thù của toàn thể phụ nữ không? Cô có nên xin lỗi thay mặt cho giới nữ không?"
Tôi gạt hết mọi thứ ra: "Tôi không hối hận những gì mình đã làm. Tôi sẽ không xin lỗi."
Tôi chỉ để lại một câu đó rồi xoay người chạy đi.
Những hình ảnh trong buổi phỏng vấn đó nhanh chóng bị tung lên mạng, tiếng chửi rủa càng thêm dữ dội.
Ngay cả nơi tôi làm việc cũng có người chỉ trỏ bàn tán.
Quản lý không nói hai lời mà trực tiếp sa thải tôi.
Tôi thất thểu rời khỏi khách sạn.
Một nhóm người tự xưng là chính nghĩa lần theo dấu vết trên mạng, chặn tôi giữa đường rồi ném trứng thối vào người tôi.
"Giáo phái vợ cả chết đi! Nhìn ai cũng tưởng cướp chồng mình!"
"Loại người mất mặt như bà sao không đi chết đi cho rồi!"
"Phì!"
Tiếng mắng, trứng thối và rau hỏng bay tới tấp vào người tôi nhưng tôi chỉ giơ tay lau qua rồi lặng lẽ rời đi.
Khi tôi trở về dưới khu trọ thì trông thấy Hứa Hân Hà đang đứng chờ ở đó.
12
Hứa Hân Hà tháo kính râm xuống, ánh mắt ngạo mạn, giọng đầy giễu cợt khi nhìn thấy dáng vẻ lấm lem dơ bẩn của tôi, còn bĩu môi rồi kẹp mũi như thể không chịu nổi mùi hôi.
Tôi không để tâm đến cô ta mà xoay người chuẩn bị bước vào toà nhà.
"Thục Vân, tsk tsk, tôi cố ý đến để xem trò cười của cô, sao lại không cho tôi nhìn lâu thêm một chút vậy?" Hứa Hân Hà chua ngoa gọi giật lại.
Tôi quay đầu nhìn cô ta: "Tôi nghe được cuộc đối thoại giữa Cố Nghiêu và Cố Trạch Hòa. Hai người thật sự tư tình với nhau sau lưng tôi."
Hứa Hân Hà khẽ cười lạnh: "Thì ra là như vậy cô mới biết."
"Tsk tsk, nhưng cô nghĩ có ai sẽ tin lời cô sao?"
"Hứa Thục Vân, cô thật ngu ngốc. Trước đây đã ngu, giờ thành đàn bà trung niên rồi lại càng ngu hơn."
"Chẳng có bằng chứng gì mà dám chỉ trích tôi, giờ rơi vào kết cục này, thật sự quá buồn cười."
Tôi nói: "Hứa Hân Hà, làm điều thất đức quá nhiều ắt sẽ tự diệt, cô cũng sẽ không có kết cục tốt đâu."
"Hahaha!" Hứa Hân Hà ngửa đầu cười vang: "Thục Vân à, giờ cô cũng chỉ còn biết cắn răng nói ra vài lời không ai tin để tự lừa mình dối người."
"Tiếc là giờ tôi đang sống trong vinh quang, còn cô thì chẳng có lấy một chốn dung thân."
"Cô nghĩ năm xưa Cố Nghiêu thật lòng yêu cô à?"
"Nếu không phải vì chuyện đó…" Cô ta nhếch mép, không nói ra chuyện mình thay tôi lên đại học và cần Cố Nghiêu giúp che giấu.
"Nếu không phải tôi phải ra nước ngoài, cô nghĩ Cố Nghiêu sẽ lấy cô à? Đáng tiếc thật, nhặt được món hời như vậy, gả cho một người ôn hòa, học thức như Cố Nghiêu, vậy mà còn không biết giữ mà để đến mức giờ chẳng còn gì."
"Không nhà cửa, phải đi làm lao công, giờ đi về chắc cũng vì bị đuổi việc rồi chứ gì? Bị người đời phỉ nhổ, ăn trứng thối và bị ruồng bỏ…"
"Đã gần năm mươi tuổi rồi mà hlại ai bàn tay trắng, thân bại danh liệt, tsk tsk, cô định sống quãng đời còn lại thế nào đây?"
"Hahaha, Hứa Thục Vân, tôi nhìn cô bây giờ mà không biết làm sao để nhịn được cười đây?"
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta đắc ý: "Cô là con rơi được đưa về nhà họ Hứa, luôn ganh tị vì tôi từng có gia đình trọn vẹn và đi học đàng hoàng. Thế nên cô luôn muốn cướp lấy mọi thứ của tôi rồi cười nhạo tôi thật lớn, phải không?"
Hứa Hân Hà hừ khẽ một tiếng: "Đáng tiếc là tôi thật sự có bản lĩnh cướp sạch mọi thứ của cô."
"Giờ khoảng cách giữa chúng ta đúng là trời cao và vực thẳm, cô vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi."
"Thôi được rồi, vở hài kịch cũng xem đủ rồi, Hứa Thục Vân, từ nay về sau cô cứ sống mòn trong cái rãnh nước thối nát của mình đi và hãy nhìn xem tôi rạng rỡ thế nào trên mạng, trên truyền hình."
"Đó chính là tương lai của tôi và cô đó, hahaha…"
Sau khi Hứa Hân Hà mắng nhiếc tôi một lúc đầy đắc ý thì mới hài lòng quay người bỏ đi.
Tôi đưa tay sờ vào máy ghi âm trong túi.
Sau đó tôi không lên nhà nữa mà xoay người đi về một nơi khác.
13
Tôi đứng đợi dưới toà nhà nơi Cố Trạch Hòa làm việc, chờ đến khi cậu ta tan làm.
Khi cậu ta bước ra, tôi tiến lại gần gọi: "Trạch Hòa!"
Cố Trạch Hòa vừa thấy tôi thì tối sầm mặt: "Mẹ tới đây làm gì?"