Tôi mang toàn bộ đồ đạc ra ngoài, đang cẩn thận sắp xếp để cho vào vali thì cánh cửa đột ngột bị đẩy bật ra.
Một bóng người lặng lẽ bước vào, đôi tay rắn chắc từ phía sau ôm chặt lấy tôi, ngón trỏ lạnh buốt khẽ đặt lên mí mắt.
“Đoán xem anh là ai?”
Anh ta cố ý hạ thấp giọng, âm thanh trầm khàn pha chút thân mật quen thuộc, giống hệt những lần đi công tác về vẫn hay trêu ghẹo tôi.
Nếu là trước đây, tôi đã bật cười đáp lại: “Tất nhiên là soái ca của em rồi,” còn tiện tay nắm lấy tay anh, giúp anh sưởi ấm.
Nhưng lúc này, cảm giác ngọt ngào ấy đã biến mất, tôi cũng chẳng còn tâm trạng đùa vui.
Tôi gạt tay anh ra, cúi đầu tiếp tục xếp quần áo.
Bạn trai tôi, Lê Minh Khang, khẽ sững người, những ngón tay lạnh lẽo siết lại thành nắm.
Anh cụp mắt xuống, dáng vẻ chẳng khác nào chú chó nhỏ bị mưa dầm, đáng thương lên tiếng hỏi:
“Em sao vậy?
Chiến tranh lạnh với anh suốt một tháng rồi vẫn chưa đủ à?”
“Trước đó em còn xông thẳng vào lễ cưới, anh phải đứng ra giải thích với khách mời rất lâu đấy.”
Khóe môi tôi hơi nhếch lên, cong thành một nụ cười mỉa mai.
Một tháng trước, tôi đã trở thành trò cười của toàn bộ người thân và bạn bè, chỉ vì chú rể của tôi lại cưới người khác ngay trong ngày thành hôn.
Mẹ tôi vì chuyện đó mà lên cơn bệnh tim.
Còn tôi thì bị Lê Minh Khang đuổi khỏi sảnh cưới như một kẻ ăn mày, bộ dạng thảm hại đến tận cùng.
Cho đến ngày đưa tang mẹ, người trong thôn vẫn không ngừng chỉ trỏ, ánh mắt đầy giễu cợt:
“Chính là cô ta đó, ngày cưới chồng bỏ chạy.”
“Học giỏi làm gì, gần ba mươi rồi còn ế.”
“Đúng là làm mất mặt.”
“Nghe nói còn làm mẹ tức ch/ết nữa kìa.”
“Đã bảo rồi, con gái có ích gì đâu, chẳng dưỡng được lúc về già.”
Khi mẹ được hạ huyệt, cảm giác ẩm lạnh và ngột ngạt ấy lại một lần nữa bao trùm lấy tôi, chỉ khác là nước mắt đã cạn từ lâu.
Tôi thoát ra khỏi dòng hồi ức, giọng nói bình thản mà lạnh lùng vang lên:
“Không phải chiến tranh lạnh.
Chúng ta chi/a t/ay đi.”
Thế nhưng năm chữ ấy còn chưa kịp nói trọn, Lê Minh Khang đã gật đầu, kéo dài một tiếng “Ồ——”, giọng thờ ơ đáp lại:
“Không phải chiến tranh lạnh, vậy là đang cãi nhau với anh à?
Anh chẳng phải đã nhắn tin giải thích rồi sao?
Chỉ là chú rể bị người khác ‘cướp’ mất thôi.
Hai nhà chúng ta vốn là chỗ quen biết lâu năm, có thiệt hại gì đâu.”
Nói xong, anh ta ung dung ngồi phịch xuống sofa như một ông chủ lớn, tiện tay cầm chiếc áo len xám trắng, cúi đầu lóng ngóng gấp giúp tôi.
Dưới mái tóc hơi rối là đôi mày rậm khẽ nhíu lại, môi mím chặt, lộ rõ vẻ không mấy hài lòng.
“Áo này nhìn xấu quá, em vứt đi đi.”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn cưới bạc trên ngón áp út của anh ta, nhất thời ngẩn người.
Đến lúc đó tôi mới chợt hiểu, thứ lạnh buốt vừa chạm lên mí mắt tôi khi nãy, chính là chiếc nhẫn này.
Lê Minh Khang cũng nhận ra ánh nhìn của tôi, lập tức tháo nhẫn, nhét vội vào túi áo như kẻ có tật giật mình.
Sau đó anh còn chớp mắt, cố gắng tỏ ra tự nhiên như mọi khi để che đậy mọi chuyện.
“Đóng kịch thì phải diễn cho tròn vai chứ.
Anh chỉ quên tháo nhẫn thôi.
An An, em lại ghen rồi à?”
Nhưng thực ra, tôi chẳng còn chút tức giận nào nữa.
Tôi chỉ bất giác nhớ lại, ngày trước anh từng cầu hôn tôi ngay trên bàn ăn.
Anh đưa tay ra hỏi tôi có đồng ý lấy anh không, đến cả nhẫn cũng chẳng hề chuẩn bị.
Anh nói là do quên, hơn nữa còn không thích cảm giác bị trói buộc bởi một chiếc nhẫn.
Anh hứa đến ngày cưới sẽ bù lại bằng một chiếc nhẫn đặt làm riêng, độc nhất vô nhị, chỉ dành cho tôi.
Nhưng cuối cùng, chiếc nhẫn được đặt làm ấy lại nằm gọn trên tay An Chi, vừa khít đến mức không sai lệch lấy một li.
Người từng chán ghét sự ràng buộc, giờ đây lại vui vẻ đeo nhẫn cưới, thậm chí còn chẳng nỡ tháo ra.
Tức giận sao?
Tôi sẽ không bao giờ tức giận nữa.
Bởi suốt một tháng qua, tôi đã giống như đang tự hành hạ chính mình, lặng lẽ dõi theo từng bản tin về chuyến tuần trăng mật vòng quanh thế giới của Lê Minh Khang và An Chi.
Thế nhưng trong lòng tôi lại chẳng hề dậy lên chút gợn sóng nào.
Tôi lặng lẽ dời mắt đi, không trả lời, chỉ đưa tay lấy lại chiếc áo len từ tay anh ta, bình thản nói:
“Đây là áo len mẹ tôi tự tay đan.”
Lê Minh Khang khựng lại, bàn tay lập tức rơi vào khoảng không.
Sắc mặt anh ta lộ rõ vẻ khó chịu, môi mím chặt, nhưng vẫn cố kìm nén, hạ giọng hỏi:
“À đúng rồi, dạo này sức khỏe bác gái thế nào?
Tĩnh dưỡng một tháng chắc cũng đỡ hơn rồi nhỉ?”
Vừa nói, anh ta vừa cười nhạt:
“Thật ra anh vẫn thấy chỗ tổ chức hôm cưới hơi nhỏ, để em chịu thiệt.
Nhân dịp này hay mình chọn lại ngày, làm một đám cưới thật lớn, cũng để bác gái vui hơn.”
Tôi biết hôm nay tâm trạng của Lê Minh Khang rất tốt.
Anh ta đã nhẫn nhịn tôi không ít lần, cố ý chừa cho tôi một con đường “xuống thang”.
Nếu tôi vẫn không biết điều, anh ta chắc chắn sẽ nổi cơn thiếu gia như thường lệ.