Có đau xót, có giận dữ, nhưng trên hết, là một nỗi buồn—buồn vì mọi thứ diễn ra đúng như tôi từng đoán.
Rất lâu sau, nó mới ngẩng đầu lên. Mắt đỏ hoe như mắt thỏ.
“Mẹ… con xin lỗi.”
Nó đứng dậy, cúi gập người trước tôi thật sâu.
“Con quá ngu, quá tệ, quá bất hiếu.”
“Là con bị lòng tham che mắt, là con khiến mẹ tổn thương hết lần này đến lần khác.”
“Con... xin lỗi mẹ…”
Nó nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt hốc hác.
Đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra đến giờ, Vương Lôi nghiêm túc xin lỗi tôi đến vậy.
Tôi nhìn đứa con cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ, cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng mình bao năm, rốt cuộc cũng rơi xuống.
Tôi bước tới, vỗ nhẹ lên vai nó.
“Lời xin lỗi, mẹ nhận.” – Tôi nói khẽ.
Nó ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia hy vọng.
Tôi biết nó đang nghĩ gì.
Tôi lắc đầu—rất bình tĩnh nhưng dứt khoát:
“Nhưng chuyện mua nhà, mẹ sẽ không thay đổi quyết định.”
“Tiền của mẹ, là tiền dưỡng già.
Cũng là bài học đắt giá nhất mà mẹ dành cho con.”
“Vương Lôi, con không còn nhỏ nữa. Đã đến lúc học cách tự lập.
Sau này, chúng ta có thể là mẹ con bình đẳng, như bạn bè, mẹ sẽ ủng hộ, khích lệ con,
nhưng mẹ sẽ không vì con mà dốc cạn mọi thứ như trước nữa.”
Ánh sáng trong mắt nó vụt tắt trong chốc lát.
Nhưng rất nhanh sau đó, một thứ ánh sáng khác lại xuất hiện—
Thứ ánh sáng của một người đàn ông trưởng thành—biết chấp nhận, biết gánh vác.
Nó gật đầu, rất nặng, rất chậm.
“Mẹ, con hiểu rồi.”
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được sâu trong tim—
sợi dây xiềng xích nặng nề mang tên “tình mẫu tử” đã trói buộc tôi suốt hai mươi tám năm—đã hoàn toàn đứt gãy.
11
Mọi chuyện rốt cuộc cũng lắng xuống.
“Quả báo” của Trần Phương, đến nhanh hơn tôi tưởng.
Những bài đăng ẩn danh cô ta dùng để vu khống tôi trên mạng dù đã bị xóa, nhưng Internet luôn có trí nhớ của nó.
Chẳng bao lâu sau, bộ phận nhân sự công ty cô ta đã mời cô ta lên “trò chuyện”.
Tuy không nói thẳng, nhưng lời lẽ đầy ẩn ý, yêu cầu cô ta “chú ý hành vi cá nhân, tránh ảnh hưởng hình ảnh công ty”.
Cộng thêm việc đám cưới tan vỡ, giấc mộng “một bước đổi đời” nhờ hôn nhân của cô ta cũng sụp đổ hoàn toàn.
Trần Phương trở nên gay gắt, cáu bẳn, cư xử ngày càng khó chịu, khiến mối quan hệ với đồng nghiệp cũng lao dốc không phanh.
Không lâu sau, cô ta rời công ty trong cảnh bê bết, ê chề vì thành tích kém và không ai ưa nổi.
Những người bạn từng được cô ta dùng làm “vật trang trí” để khoe khoang, giờ thấy cô ta mất giá trị lợi dụng, cũng lặng lẽ cắt đứt quan hệ.