Hắn nói những lời ấy rất chân thành.
Và vô cùng khao khát tình thân.
Chẳng lẽ tất cả đều là lừa ta?
Ta từng gặp vú nuôi Tiêu Quyền vài lần, bà là người hiền lành.
Ta đem những lời đồn đã nghe kể lại cho bà. Bà cười phá lên:
“Ngươi nghe ai nói vậy? Bệ hạ sao có thể là mèo rừng được.”
Ta tròn mắt: “Không thể sao?”
“Tuyệt đối không thể.”
Vú nuôi khẳng định chắc nịch.
Bà nói bà không chỉ là vú nuôi, mà còn là người đỡ đẻ cho Tiêu Quyền.
Mẹ Tiêu Quyền đúng là chết khi sinh, hoàn toàn không có chuyện hóa thành mèo.
Chuyện đó chẳng qua là bà bịa ra,
vì Tiêu Quyền lúc nhỏ thường xuyên bị bắt nạt, bà mới kể rằng hắn là yêu mèo để dọa đám người đó.
Nói đến đây, vú nuôi vỗ tay, “Ta còn giữ mấy bức tranh lúc bệ hạ còn nhỏ.”
Bà đứng dậy lục lọi trong rương,
chẳng bao lâu đã lấy ra vài tờ giấy ngả vàng.
Giấy đã cũ, nhưng hình vẽ trên đó sinh động như thật.
“Lúc còn ở nhà mẹ đẻ, ta từng học vẽ. Bệ hạ lúc nhỏ đáng yêu quá chừng, nên cách một thời gian ta lại vẽ một tấm.”
Từ lúc hắn còn bé xíu đến khi trưởng thành.
A Lan và ta lật từng tờ.
Đến tấm cuối cùng, mắt ta trừng to.
Đây là hình dáng của Tiêu Quyền lúc mới sinh không bao lâu.
A Lan cũng nhận ra điều gì đó, níu tay áo ta, thì thầm:
“Không phải là…”
3
Nàng không nói hết câu, nhưng ta đã hiểu ý nàng.
A Lan từng thấy mặt những đứa con của ta — mà chúng giống hệt bức tranh của Tiêu Quyền khi còn nhỏ.
Nhận thức này khiến cả hai chúng ta càng thêm bối rối.
Nếu Tiêu Quyền là người, mà con của ta với hắn lại giống hắn như đúc,
vậy thì rốt cuộc là sai ở chỗ nào mà hắn lại độc ác đến thế, giết hết từng đứa một?
Giải chuông vẫn là người buộc chuông.
Nếu không thể tìm được đáp án từ vú nuôi, thì ta định sẽ đến gặp Tiêu Quyền lần nữa.
Khi ta đến điện của Tiêu Quyền, hắn đang tự tay làm một thanh kiếm gỗ cho trẻ con.
Thấy ta, hắn vẫy gọi ta lại gần:
“Đợi con chào đời, nó có thể chơi rồi. Nàng nói xem, nó có thích thanh kiếm này của trẫm không?”
Ta khẽ nhíu mày.
Tiêu Quyền rõ ràng là cửu ngũ chí tôn, vậy mà lại thích tự tay làm đồ chơi cho con.
Lục lạc, kiếm gỗ, cả phiên bản thu nhỏ của thương hồng anh.
Trước kia ta chỉ thấy hắn thật lòng thích trẻ con.
Giờ mới phát hiện ra điểm bất thường — Tiêu Quyền rõ ràng biết đứa trẻ trong bụng ta là bé gái,
vậy mà toàn làm đồ chơi con trai.
Ta cắn môi, thử hỏi: “Bệ hạ, thật ra chàng vẫn thích có một đứa con trai phải không?”