1
“Vãn Tinh, sức khỏe bố không trụ được bao lâu nữa. Con hãy chọn một người trong bốn đứa trẻ này làm con rể vào nhà họ Lâm, đến ngày bố nhắm mắt cũng có thể yên lòng nơi suối vàng.”
Tôi ngơ ngác nhìn bố, mãi mới hoàn hồn.
Tôi đã sống lại – quay lại đúng ngày mình chọn con rể.
Nhìn gương mặt bố đã dần già nua, tôi suýt không kìm được nước mắt.
Kiếp trước, sau khi tôi và Cố Trường Phong đính hôn, sức khỏe của bố dần chuyển biến tốt.
Thế nhưng chẳng được bao lâu, tôi – người vốn khỏe mạnh – lại bắt đầu thường xuyên ngã bệnh.
Bố vì chạy chữa cho tôi mà vất vả đi khắp nơi, cuối cùng vì kiệt sức mà gặp ta//i nạ//n giao thông.
Tôi cắn chặt răng, mùi má//u tanh dâng lên tận cổ họng.
Ngẩng đầu nhìn bố, tôi nói:
“Bố, con chọn Chu Tôn.”
Chu Tôn là người nghèo nhất trong bốn người, nhưng lại là người duy nhất trong số đó thật lòng quan tâm đến tôi.
Kiếp trước sau khi tôi chế//t, chỉ có một mình cậu ấy cố gắng điều tra nguyên nhân cái chế//t của tôi.
Kết quả là trong đêm phát hiện ra sự thật, cậu bị Cố Trường Phong và Lâm Niệm Niệm phóng hỏa giế//t chế//t tại nhà.
Đã được ông trời cho cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không để người tôi yêu và người yêu tôi phải rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc như thế nữa.
Bố nhìn tôi đầy lưỡng lự:
“Vãn Tinh, con thật sự nghĩ kỹ rồi à? Không phải từ nhỏ con đã bám lấy Trường Phong, đến vở bài tập cũng toàn viết tên nó sao?
Hôn nhân là chuyện cả đời, nếu con thấy Trường Phong không bằng Chu Tôn, bố có thể lấy tài sản hỗ trợ nó khởi nghiệp.”
Mắt tôi đỏ hoe, nước mắt dâng lên đầy mi.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, bố vẫn luôn xem những đứa trẻ không cùng huyết thống ấy như con ruột.
Nhưng kết quả đổi lại, lại là một kết cục bi thảm.
“Trước kia con quá khờ, nhầm lẫn giữa dựa dẫm và thích. Giờ con mới hiểu, người thực sự khiến tim con rung động là Chu Tôn.”
Bố thở dài:
“Chỉ cần con thấy hạnh phúc là được. Chu Tôn là đứa hiền lành chịu khó, con sống cùng nó, bố cũng yên tâm.”
Tôi lau nước mắt, vừa bước ra khỏi văn phòng bố thì đã thấy Chu Tôn cùng ba người còn lại đang đi về phía tôi.
Trần An nheo mắt trêu chọc:
“Vãn Tinh, hôm nay chắc chú giám đốc bảo cậu chọn chồng từ bốn đứa bọn tớ đúng không? Cuối cùng cậu chọn ai vậy?”
Tôi nhìn thoáng sang Cố Trường Phong, thấy anh ta khẽ nhíu mày.
Tạ Văn Diệu bật cười, ánh mắt khinh khỉnh lướt qua tôi:
“Còn chọn ai được nữa? Lâm Vãn Tinh cả ngày bám đuôi Trường Phong, chắc chắn lần này phải giữ chặt lấy cơ hội trói anh ta cả đời rồi.”
Sắc mặt Cố Trường Phong lạnh băng, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy oán trách.
Tôi liếc nhìn Chu Tôn đang đứng ngoài cùng, câu nói định thốt ra lại nuốt ngược vào.
Không cần phải vội công bố, tha cho Cố Trường Phong sớm quá chẳng khác nào dễ dàng cho anh ta.
Tôi hắng giọng, liếc nhìn Chu Tôn mà như không:
“Sau kỳ thi đại học, chúng tôi sẽ tổ chức lễ đính hôn. Đến lúc đó, các cậu sẽ biết thôi.”
2
Nói xong, tôi quay người đi về phía xưởng sản xuất, nhưng vừa xoay người đã đâm sầm vào một bóng dáng đang vội vã chạy tới.
Lâm Niệm Niệm loạng choạng lùi lại nửa bước, đầu gối đập mạnh vào giá sắt rỉ sét, phát ra một tiếng rên yếu ớt đầy đáng thương.
Chưa kịp phản ứng, cô ta đã cúi đầu liên tục xin lỗi tôi:
“Xin lỗi chị... Em không cố ý đâu, chị đừng đuổi em ra khỏi nhà họ Lâm...”
Tôi hơi cau mày.
Kiếp trước Lâm Niệm Niệm cũng như vậy — cùng một vẻ yếu đuối đáng thương, cùng một giọng điệu nức nở, lần nào cũng khiến Cố Trường Phong tức giận bừng bừng.
Rõ ràng tôi chưa từng trách mắng cô ta vì mấy chuyện nhỏ nhặt này, nhưng lần nào cô ta cũng dựng nên một vở kịch, khiến người ngoài có cảm giác tôi cố tình không dung được em gái mình.