4
Sáng hôm sau, tôi đến thẳng Cục Dân chính xin mẫu đơn ly hôn.
Ký tên xong, tôi đưa cho Tống Tấn Dương.
“Em làm thật đấy à? Chỉ vì một bữa ăn thôi sao?” – Tống Tấn Dương đầy mỉa mai, vẫn không tin tôi sẽ thực sự ly hôn.
Đúng vậy, lần đầu anh ta ngoại tình, tôi không đòi ly hôn.
Lần thứ hai cũng thế.
Lần này, chỉ vì một bữa ăn!
“Anh nghĩ đó chỉ là một bữa ăn đơn giản thôi à?” – Tôi tức giận đến bật cười.
“Nếu không thì sao? Chuyện đó qua lâu rồi, người ta đã xuống nước mời mình, em không thể rộng lượng một chút sao…” – Tôi không hiểu anh ta làm sao có thể mặt dày như thế.
“Tống Tấn Dương, chuyện đó với anh có thể đã qua, nhưng với tôi, nó sẽ mãi mãi không bao giờ qua!”
“Người ta phải biết nhìn về phía trước, em cứ lôi chuyện cũ ra thì anh chịu thua.” – Gương mặt bất lực giả tạo của anh ta khiến tôi chỉ muốn tát cho vài cái.
“Bây giờ là tôi lôi chuyện cũ, hay là anh vẫn còn lưu luyến chuyện xưa?” – Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
Cuối cùng Tống Tấn Dương cũng hiểu ra ý tôi, á khẩu không nói nên lời.
Lúc tôi kéo vali rời khỏi nhà, thì vừa hay Tống Thư Thần từ ngoài trở về.
“Này mẹ, mẹ bao nhiêu tuổi rồi còn bày trò bỏ nhà đi như mấy đứa con gái nhỏ?”
“Học con chứ ai. Trước đây con cũng bỏ nhà đi đấy thôi.” – Tôi mỉm cười đáp.
Tống Thư Thần bị tôi làm cứng họng, không nói nên lời.
Chắc họ nghĩ tôi chỉ giận dỗi nhất thời rồi về nhà mẹ đẻ, hoặc đến nhà bạn bè tạm lánh.
Không ai ngăn cản tôi, cũng chẳng ai đuổi theo.
Tống Tấn Dương thậm chí còn tỏ ra khinh khỉnh.
Có lẽ anh ta nghĩ rằng chuyện ngoại tình chỉ là sai sót, giờ chịu về nhà sống tử tế với tôi thì tôi nên biết ơn.
Nhưng anh ta đâu hiểu rằng, sự phản bội đối với gia đình và vợ con là một sai lầm không bao giờ có thể cứu vãn.
Tình cảm cuối cùng giữa tôi và anh ta, đã sớm bị thời gian và hiện thực bào mòn đến không còn gì nữa rồi.
Chỉ mong, từ đây hai người xa nhau, mỗi người một ngả, bình yên tự tại.
5
Tôi gửi vali ở tiệm tạp hóa đầu làng, rồi đi bộ đến ngôi nhà nơi tôi từng sống suốt 21 năm thời thiếu nữ – ở làng bên.
“Mẹ ơi, con muốn ly hôn với Tống Tấn Dương…”
“Ly hôn? Con bị điên à! Một chân đã bước vào nấm mồ rồi còn đòi ly hôn!” – Mẹ tôi, năm nay đã hơn bảy mươi, giọng vẫn chua ngoa như ngày nào, còn chưa để tôi nói hết câu đã ngắt lời.
“Người sắp nửa thân nằm dưới đất là bà đấy.”
“Bà đừng quên, tôi vẫn chưa đến năm mươi tuổi, tôi còn cả một quãng đời tươi đẹp phía trước đang chờ!”
Nhìn người mẹ từ nhỏ đến lớn chưa từng thật lòng yêu thương tôi, lúc nào cũng trọng nam khinh nữ, lần đầu tiên tôi buông lời không nể nang gì.
Trước kia là do tôi quá nhu nhược.
“Chị, sao chị có thể ăn nói như vậy với mẹ?” – giọng của Lý Hiểu Mai vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay người, vung tay tát cô ta một cái:
“Cô biết tôn trọng là gì à?”
“Cô có biết tôn trọng là gì không? Năm đó cô với chồng tôi gian díu với nhau, cô có nghĩ đến việc tôn trọng tôi không?”
Tôi tát liên tiếp ba cái, cảm giác thật sự rất sảng khoái!
Tôi cứ tưởng Lý Hiểu Mai hôm qua đã theo mọi người về lại thành phố rồi, không ngờ cô ta bị việc gì đó giữ lại, vẫn chưa đi.
Không nghĩ tới khi tôi rời đi, lại có thể tình cờ bù đắp cho nỗi tiếc nuối năm xưa chưa kịp đánh cô ta một trận ra trò. Chuyến này quay về đúng là không uổng công.
Có lẽ mẹ tôi bị sự thay đổi hoàn toàn của tôi làm cho sững sờ.
Lý Hiểu Mai ôm má đỏ bừng, ch//ết lặng nhìn tôi, thậm chí còn chưa kịp bật khóc.
“Tôi đi đây, tôi sẽ không quay lại nữa, các người cũng đừng phí công đi tìm.”
Nói xong câu cuối cùng, tôi xoay người rời khỏi nơi đó, kéo vali lên xe buýt về thành phố, thẳng tiến đến nhà ga.
Lúc ngồi vào chỗ trên tàu hỏa, lòng tôi bỗng chốc bình lặng trở lại.
Bao nhiêu tủi thân dồn nén cũng theo đó mà trào dâng.
Đây là lần thứ hai tôi đi chuyến tàu này.
Lần đầu là mười hai năm về trước.
Hôm đó tôi cũng ngồi trên tàu, cố kìm nước mắt, khóc đến mức suýt nghẹt thở.
Tôi tìm đến Dương Đông Mai – cô bạn thân cùng làng lấy chồng xa tỉnh.
Tôi kể cho cô ấy nghe những uất ức mà người ta gọi là “việc xấu trong nhà không được phơi ra ngoài”.
Cô ấy cũng không biết phải an ủi tôi ra sao, chỉ ôm lấy tôi rồi khóc cùng.
Cùng là con gái, chúng tôi từ nhỏ đã chẳng nhận được chút thương yêu nào từ gia đình, luôn phải “sưởi ấm cho nhau” mà sống.
Sau này cô ấy chịu không nổi, lớn lên một chút là ra ngoài làm thuê, có bạn trai rồi kết hôn, gần như không còn về nhà.
Còn tôi thì bị mẹ áp chế, thường xuyên mắng mỏ đánh đập, tôi chẳng dám phản kháng.
Sống trong thời đại đó, con cái đa phần đều phải nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ.
6