12
Bước vào mùa đông, việc kinh doanh của quán ăn mà tôi làm cũng ngày càng khấm khá.
Cửa hàng mới tuyển thêm một nhân viên phục vụ làm bán thời gian.
Bà chủ sắp xếp cho cô ấy ở cùng phòng với tôi, nằm giường tầng phía trên tôi – vì không còn giường trống nào khác.
Chỗ ở của chúng tôi là một căn hộ tập thể cũ, có ba phòng ngủ và một phòng khách.
Phòng khách kê hai giường tầng cho nam ở.
Hai phòng ngủ còn lại mỗi phòng cũng có một giường tầng – là chỗ ở của nữ nhân viên.
Tôi ở trong căn phòng nhỏ nhất – trước đây là phòng làm việc – từ lâu vẫn chỉ một mình tôi ở.
Nghĩ đến việc phải chia phòng với một cô bé, tôi cũng thấy hơi ngại.
Cô gái ấy gầy gò, nước da trắng trẻo.
Vừa gặp tôi đã lễ phép chào:
“Cháu chào dì ạ.”
Cô bé nói tên là Giang Tuyết.
Tôi đùa:
“Đừng chê phải ở chung với một bà dì già như tôi nhé!”
Tôi nói với con bé rằng, phòng tôi lúc nào cũng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, vì tôi rất ưa sạch sẽ.
Nó mỉm cười đáp lại: “Cháu tuyệt đối sẽ không chê đâu ạ.”
Qua những cuộc trò chuyện, tôi mới biết nó đang học năm hai đại học, chỉ làm thêm vào cuối tuần.
Vài tuần sau, tôi mới biết con bé là trẻ mồ côi.
Nó nói rằng từ năm mười tuổi đã phải sống nhờ nhà cậu ruột, nhưng mợ thì không mấy ưa nó.
Bây giờ vào đại học, học phí được nhà nước hỗ trợ, còn sinh hoạt phí thì phải tự đi làm thêm để kiếm.
Nó nói, cậu mợ cũng có hai đứa con, nó không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình.
Ở nhà, nó là chị lớn nên tất cả việc nhà đều chủ động làm hết.
Nó bảo, điều mà nó luôn mong mỏi là được mợ cười với nó một chút, hay khen nó lấy một câu.
Đứa trẻ tốt đến thế, thực sự khiến người ta xót xa.
Tự dưng tôi lại nhớ về chính mình hồi nhỏ.
Cũng luôn khao khát được mẹ mỉm cười với mình, khen mình một câu…
Nhưng hy vọng đó chưa bao giờ thành hiện thực.
Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, làm việc quyết đoán, nhưng chưa bao giờ hài lòng về tôi.
Bà luôn chê bai, đè nén tôi mọi mặt.
Vậy mà giờ đây, tôi lại nhận được sự công nhận từ ông chủ.
Mấy hôm trước, một cậu phụ bếp – là học trò theo đầu bếp chính được nửa năm – đang làm thì xin nghỉ gấp vì có việc nhà.
Lúc đó đúng vào giờ cao điểm, quán rất đông khách.
Không ai giúp sơ chế nguyên liệu, ông chủ hỏi tôi có thường tự nấu cơm ở nhà không.
Tôi trả lời là toàn tự nấu.
Ông gật đầu, rồi bảo tôi vào bếp phụ thái thịt, sơ chế cá và rau củ.
Cuối cùng ông khen tôi thái dao rất đều tay, còn nói tôi có thể thử nấu vài món đơn giản, sau này sẽ chính thức cho tôi làm phụ bếp – lương tăng gấp đôi.
Khi ấy tôi thực sự rất vui, vì đây là lần đầu tiên tôi được người ngoài công nhận.
13
Trước đây, ở nhà, tôi đặc biệt thích làm các món bánh, bún, mì, đồ ăn vặt...
Khi trò chuyện với ông chủ, tôi có nhắc đến việc đó.
Ông chủ liền mua nguyên liệu về, bảo tôi thử làm xem sao.
Kết quả sau khi nếm thử, bà chủ không ngớt lời khen ngon, còn nói có thể đưa thẳng vào thực đơn của nhà hàng.
Nói thật, tôi cũng khá bất ngờ.
Lần đầu tiên có người đánh giá cao những món ăn do chính tay tôi làm ra.
Tôi nhớ lại, khi ở nhà, mỗi lần tôi tỉ mỉ làm bánh trái, các món ăn vặt... tôi luôn mong Tống Tấn Dương và con trai sẽ thích, sẽ khen lấy một câu.
Thế nhưng, những gì tôi nhận lại chỉ là:
“Chẳng phải mấy miếng ăn thôi sao? Cái nào chẳng giống nhau!”
Một câu hời hợt đó đủ để phủi sạch công sức tôi bỏ ra cả buổi trời.
Cảm giác bản thân mình chẳng có chút giá trị nào hết.
Thập niên 90, vị trí của phụ nữ trong gia đình vẫn còn rất thấp, nhất là ở nông thôn.
Chúng tôi gánh vác toàn bộ việc nhà, chăm lo cho cả con cái lẫn người già.
Thế nhưng những việc ấy thường không được công nhận, thậm chí còn bị xem là hiển nhiên.
Trong làng tôi, những người phụ nữ như thế nhiều vô kể.
Đáng buồn là những người đàn ông trong nhà luôn nghĩ đó là điều đương nhiên.
May mắn là, tôi đã thoát khỏi vòng xoáy ấy.
Tôi không còn tự nghi ngờ hay phủ định giá trị bản thân mình nữa.
Chớp mắt đã đến cuối năm, Dương Đông Mai gọi điện bảo, gần đây Tống Tấn Dương lại nhiều lần gọi cho cô ấy để hỏi tin tức của tôi.
Lần nào cô ấy cũng mắng cho một trận ra trò.
Vài ngày trước, anh ta còn tự đến chặn cửa nhà cô ấy.
Dương Đông Mai kể, lần đó gặp lại anh ta mà cô giật mình.
Cô miêu tả Tống Tấn Dương: “Tóc tai rối bù, râu ria xồm xoàm, mắt thì vô hồn, trông hệt như cái xác không hồn.”
Tôi bật cười:
“Đông Mai, cậu nói vậy là mong mình nghe xong sẽ thấy hả dạ đúng không?”
Tôi nói với cô ấy, thực ra tôi đã buông bỏ rồi.
Giờ đây tôi sống rất tốt, rất đủ đầy.
Không còn bận tâm chuyện quá khứ, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống hiện tại.
Dương Đông Mai bảo, cô ấy nói thật.
Cô còn kể rằng đã nghiêm mặt dạy Tống Tấn Dương một trận:
“Dương Tử Ngọc người ta vất vả cả đời bên cạnh anh, lúc có người bên cạnh thì không biết quý trọng, giờ biết hối hận cũng muộn rồi!”
“Anh quay về sống cho yên ổn với con trai, con dâu đi. Nếu Tử Ngọc thật sự muốn về, cô ấy sẽ tự biết đường mà quay lại.”
Mà cậu đoán xem, Tống Tấn Dương trả lời thế nào?
Anh ta đỏ cả mắt, lẩm bẩm:
“Tống Thư Thần sớm đã dắt vợ dọn về nhà bố mẹ vợ rồi.”