Khi bạn trai bảy năm, tự tay đưa tôi lên giường với đội trưởng sản xuất Tiêu Minh Viễn.
Khoảnh khắc đó, tôi như bừng tỉnh.
Kiếp trước, người thanh mai trúc mã, đính hôn với tôi suốt bảy năm, lại điên cuồng phải lòng một nữ thanh niên trí thức – bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.
Vì muốn níu kéo mối tình này, tôi đã nhờ gia đình xin cho hai suất trở về thành phố, ép anh ta cùng tôi quay lại.
Nhưng anh ta vì muốn ở lại quê cùng bạch nguyệt quang, vậy mà dám chuốc say tôi, rồi đưa tôi đến bên giường người đàn ông khác.
Vì chuyện đó, tôi mất đi sự trong trắng, lại còn mang thai con của Tiêu Minh Viễn.
Lúc tôi quyết định chấp nhận số phận, cố gắng sống yên ổn với Tiêu Minh Viễn, thì lại nghe thấy anh ta nói với bạn trai tôi:
“Cậu yên tâm, tôi sẽ chăm sóc Hứa Uyên cả đời, tuyệt đối không để cô ấy có cơ hội phá hoại hạnh phúc của cậu và Tĩnh Di.”
Thì ra, Tiêu Minh Viễn cũng yêu sâu đậm Lương Tĩnh Di – bạch nguyệt quang của bạn trai tôi.
Thậm chí, vì để Lương Tĩnh Di có thể gả cho vị hôn phu của tôi, mà không tiếc tự tay hủy hoại cuộc đời tôi!
Được lắm, được lắm… Các người đều không muốn quay về thành phố đúng không?
Vậy thì để tôi quay!
1
Vừa mở mắt ra, toàn thân tôi nóng ran, khô khốc như có lửa đốt.
Bên ngoài truyền đến giọng của bạn trai tôi – Lục Thanh Xuyên, và đội trưởng sản xuất Tiêu Minh Viễn.
“Minh Viễn, làm phiền anh rồi. Chỉ cần anh chịu cưới Hứa Uyên, cô ta sẽ bị kẹt lại ở nông thôn, cả đời đừng hòng quay lại thành phố.”
“Không phiền gì cả. Chỉ cần Tĩnh Di có thể hạnh phúc, chuyện gì tôi cũng chấp nhận làm.”
Trong đầu tôi bất chợt lóe lên một đoạn ký ức, cơn phẫn nộ ngút trời gần như khiến tôi mất hết lý trí.
Lục Thanh Xuyên – người thanh mai trúc mã, vị hôn phu gắn bó bảy năm – vì muốn ở lại làng cùng Lương Tĩnh Di, bạch nguyệt quang của anh ta.
Vì sợ tôi về thành phố tố cáo mọi chuyện với bố mẹ anh ta, phá hủy tương lai của mình và bạch nguyệt quang, anh ta vậy mà bày mưu tính kế hủy hoại sự trong trắng của tôi!
Còn Tiêu Minh Viễn – một tên si tình mù quáng – lại vì muốn giúp tiểu tam Lương Tĩnh Di cướp mất vị hôn phu của tôi, mà dám có ý định dùng sức mạnh với tôi…
Lúc này, cả người tôi nóng bừng, làn da trắng nõn ửng lên một màu đỏ bất thường.
Chắc chắn trong bát trà trứng Lục Thanh Xuyên mang tới ban nãy đã bị bỏ thuốc!
Tôi không thể ở lại đây!
Tôi gắng gượng ngồi dậy khỏi giường, lảo đảo đi tới mở cửa sổ phía sau nhà.
“Ùm” một tiếng, tôi lao người xuống con suối nhỏ sau nhà.
Dòng suối ở làng không sâu, dưới nước toàn là đá lớn đá nhỏ lởm chởm.
Khi rơi xuống, cánh tay tôi bị một tảng đá sắc nhọn rạch vào, máu tuôn xối xả.