Sáng sớm hôm sau, khoảnh khắc ánh dương vượt qua đường chân trời, phía Tây Hoa Thành vang lên tiếng vó ngựa.
Đội quân làm nhiệm vụ đã trở về!
Lại nhanh đến vậy!
“Chủ thượng! Chủ mẫu!”
“Tứ ca! Tứ tẩu!”
“Chủ thượng tuyệt đối không ngờ Viên Mục kia lại có tâm tư gì! Quá độc ác, quá độc ác!”
“Tên chó má đó lại muốn đốt thành, g.i.ế.c sạch bách tính, đổ tội cho chúng ta!”
“Thuộc hạ một đao c.h.é.m đầu y, cho y đi làm bạn với chú y!”
Mọi người nói năng lộn xộn, hùng tâm tráng chí.
Bọn họ là những người đã đánh bại quân Bắc Mông Đát Lỗ, đối phó với những binh lính giữ thành kia, căn bản không thể đơn giản hơn.
Không một ai bị thương.
Hoắc Tĩnh Nhã đang vung tay chỉ trỏ, đột nhiên ngây người.
Ánh nắng chói mắt, nàng cứ ngỡ mình hoa mắt, cố sức chớp chớp, rồi lại mở ra.
Thiếu niên kia, đứng giữa một vùng tuyết trắng tinh khôi, tựa như bức họa, tinh khiết thoát tục, hoàn toàn khác biệt với bọn thô lỗ cục cằn của bọn họ.
Khoảnh khắc Hoắc Tĩnh Nhã đối mắt với y, ánh mắt dịu dàng của y gợn lên từng lớp sóng, như mặt nước mùa xuân có một hòn đá rơi xuống.
Y nhấc bước đi về phía này, áo choàng màu xanh chàm phủ một lớp ánh vàng.
Hoắc Tĩnh Nhã “soạt” một tiếng liền chạy mất.
Chạy lên xe ngựa của Tang Ninh.
Tang Ninh liền đi theo lên xe ngựa.
“Muội làm gì vậy? Không chào hỏi đã chạy, vừa nhìn đã thấy chột dạ rồi.”
“Ta chột dạ gì!”
Hoắc Tĩnh Nhã phản bác, vẻ mặt bực bội: “Y đến làm gì? Không sợ Đại Trưởng Công chúa đánh c.h.ế.t y sao!”
“Bây giờ chúng ta coi như là kẻ thù!”
“Y vẫn còn xem mình là bằng hữu của Tứ ca sao!”
“Chẳng phải sao?” Tang Ninh nói: “Vừa mới đến Tứ ca muội đã đánh y một trận rồi.”
Hoắc Tĩnh Nhã lập tức sốt ruột hỏi: “Vì sao đánh y!”
Nhìn ánh mắt cười của Tang Ninh, Hoắc Tĩnh Nhã rụt cổ lại, không nói gì nữa.
Ngọc Thúy mang nước đến, Tang Ninh giúp nàng lau rửa, lấy ra quần áo mới cho nàng thay.
“Nói thật đi, Tĩnh Nhã, muội thích ai? Phùng Đại Lực hay Hoa Bất Ngôn?” Tang Ninh hỏi.
Thấy dạo này nàng và Phùng Đại Lực đi lại rất gần, nhưng đối với Hoa Bất Ngôn, cũng rõ ràng tình cũ khó quên.
Tình mới và tình cũ, cái nào đáng giá hơn?
“Ha! Vì sao ta phải chọn, hai cái không thể đều thích sao?”
Hoắc Tĩnh Nhã học theo lời nói trước kia của Tang Ninh, cố làm ra vẻ phóng khoáng.
Nào ngờ, lúc này bên ngoài xe, ánh sáng trong mắt thiếu niên dần mất đi vẻ rạng rỡ.
Y quay đầu, nhìn về phía đám người vừa rồi, cố gắng tập trung tinh thần đang phân tán, lắng nghe xem ai tên là Phùng Đại Lực.
Một năm thời gian, quả nhiên quá lâu rồi.
Bên cạnh nàng, đã có thêm một người.
Hoắc Trường An bên cạnh thầm thở dài, vốn không muốn giáo huấn, dù sao Hoắc Tĩnh Nhã bây giờ cũng là tướng lĩnh rồi.
Thế nhưng hắn lại nghe thấy lời tán thán của Tang Ninh: “Tĩnh Nhã, muội đúng là tấm gương cho thế hệ chúng ta!
Nữ nhi rạng rỡ tổ tông, sau này đều phải dựa vào muội!
Hai người tính là gì! Cứ thích cả một tá đi!”
“…”
Đến cả Ninh nhi cũng bị dạy hư rồi!
“Hoắc Tĩnh Nhã! Muội mà còn nói lung tung, ta sẽ khâu miệng muội lại!” Hoắc Trường An giận dữ mắng.
Hoắc Tĩnh Nhã oan ức c.h.ế.t đi được!
Rõ ràng là Tứ tẩu nói mà!
Tang Ninh cười toe toét, cài một cái lược nhỏ tinh xảo lên tóc búi của Hoắc Tĩnh Nhã.
“Được rồi, mau xuống đi, người ta chờ sốt ruột rồi đó.” Nàng thì thầm.
Hoắc Tĩnh Nhã lại gỡ cái lược nhỏ xuống.
“Không đeo.”
Y đâu phải là người trong lòng nàng.
Hoắc Tĩnh Nhã nhanh nhẹn nhảy xuống xe.
Phùng Đại Lực vù một cái chạy tới.
“Tĩnh Nhã! Muội mau mang hết những thứ này đi, chỉ còn lại ít hạt thông này thôi! Ở chỗ ta không an toàn.
Không biết thằng khốn kiếp nào…”
“Bốp!”
Miệng hắn bị đánh một cái.
“Quân quy mới, không được nói tục.” Hoắc Trường An lạnh giọng cảnh cáo.
Cái gì? Lại có quân quy mới rồi sao?
Tiểu Ngữ từ bên cạnh ôm đồ đạc chen vào, vừa vặn chắn trước mặt Phùng Đại Lực.
“Tĩnh Nhã tiểu thư, đây là thứ công tử nhà ta mang đến cho người, từ kinh thành nam chạy đến bắc, từ đông chạy đến tây…”