“Không phải vậy, các thúc bá, thẩm tử, nơi đây, thật sự không thích hợp cho người ở nữa rồi.” Lộc Thời Thâm khó xử nói.
Lộc Vĩnh Thuận cứng giọng nói: “Luôn có thể tìm ra cách! Nguồn nước không được, có thể đào giếng, gia viên mà chúng ta tự tay xây dựng lên, không thể rời bỏ!”
“Nếu không phải có một đám người lạ đi vào, thôn dân cũng sẽ không lú lẫn, chọc giận dã thú xuất động, vốn dĩ mấy năm nay, dã thú đã không mấy khi dám đến đây rồi!”
“Cái gì mà cướp đoạt địa bàn của dã thú, rừng núi sao có thể chỉ thuộc về dã thú chứ, đợi thôn làng chúng ta lớn mạnh hơn, chúng sẽ chỉ bỏ chạy thật xa!”
Chết tiệt!
Nói đi nói lại, lại đổ lỗi lên đầu bọn họ à?
Dã tâm cũng không nhỏ, còn muốn bá chiếm cả khu rừng sao!
Nằm mơ đi!
Tang Ninh cười lạnh: “Ngươi còn muốn lớn mạnh thôn làng, ngu dốt lại ngu xuẩn, nguồn nước thông mạch tương liên mà cũng không biết, gần đây, ngươi có đào nữa cũng không đào ra nước tốt đâu.”
“Nếu như còn uống loại nước này, các ngươi không quá hai năm, một người cũng sẽ không sống nổi!”
Thôn dân đại kinh thất sắc.
Lộc Thời Thâm vội vàng hỏi: “Tang cô nương biết nguồn nước này có vấn đề gì sao?”
“Chính ngươi chẳng phải cũng biết sao? Bây giờ thôn dân mắc bệnh càng ngày càng nhiều, đích xác là vấn đề của nguồn nước.”
“Còn có một điểm, vấn đề con nối dõi, lại không đơn giản như lời ngươi nói.”
“Vậy thì không chỉ là vấn đề nguồn nước nữa, mà còn là vấn đề hôn nhân cận huyết của các ngươi.”
“Cận huyết, thành hôn.”
Lộc Thời Thâm nhắc lại, trên mặt mang theo nghi hoặc: “Nàng nói, là vấn đề cùng họ không thể kết hôn sao? Nhưng chúng ta đã tránh rồi.”
Kỳ thực, vào thời điểm này, người xưa cũng đã nhận thức được tác hại của việc cận huyết kết hôn, đặc biệt là người hành nghề y.
Lộc Thời Thâm từng đọc trong thủ trát mà tổ phụ hắn để lại, rằng tộc nhân cùng họ trong vòng ba đời không được phép kết thân, và điều này cũng bị quan phủ nghiêm cấm.
Dân làng Lộc Gia không phải là người man rợ, tổ tiên bọn họ không vô tri đến mức phạm sai lầm như vậy.
Nhưng sự nhận thức của họ vẫn còn thiếu sót, chỉ biết như thế, chứ không hiểu vì sao.
“Không chỉ là giữa những người cùng họ, mà cả cô biểu thân, dì biểu thân và các mối huyết thống phụ hệ khác đều thuộc cận huyết. Chỗ các ngươi toàn là quan hệ thông gia, rất hỗn loạn, cho nên sau khi thành thân, xác suất con cái mắc bệnh rất lớn, điếc, câm, dị tật, thiểu năng trí tuệ…”
Hiện giờ quan phủ chỉ hạn chế người cùng họ, dân chúng bình thường cũng không hiểu rõ đạo lý bên trong, cho nên giữa những người có huyết thống phụ hệ, vẫn thích thân càng thêm thân.
“Vì sao con cái sinh ra giữa những người có quan hệ thông gia lại mắc bệnh?” Một giọng nói non nớt hỏi.
Tang Ninh lúc này mới thấy Cẩm Đường đứng bên cạnh.
“Con sao lại tới đây?”
“Tứ thúc bảo con tới, chàng sợ nàng bị người khác ức h**p.”
Tang Ninh buồn cười, xoa đầu y: “Tứ thúc con đang trêu ngươi đó!”
Nàng nhìn về phía bên kia.
Thiếu niên nghiêng mặt, một bên mặt hoàn hảo quay về phía này, thật là đẹp.
Cẩm Đường lén lút nói: “Không phải đâu, tứ thúc thật sự lo cho nàng, chàng nói bọn họ rất đoàn kết, nhìn người có lý lẽ đến mấy cuối cùng cũng thiên vị người nhà mình.”
Tang Ninh gật đầu, “Được, ta nhớ rồi. Có thời gian ta sẽ nói cho ngươi nghe nguyên do vì sao cận huyết không thể thành thân.”
Điều cần nói cũng đã nói rồi, Tang Ninh cũng không muốn ở lại đây lâu.
“Có thể để người dẫn chúng ta ra khỏi thung lũng rồi chứ?” Nàng hỏi Lộc Thời Thâm.
Phùng Đại Lực lập tức gọi: “Ta, ta, ta, ta đưa các vị ra ngoài.”
Tang Ninh cuối cùng cảnh báo: “Cho dù các ngươi có ra núi hay không, nơi này không phải là chỗ có thể ở lâu dài, tốt nhất vẫn nên tìm nguồn nước khác, nhanh chóng dời đi.”
Lộc Thời Thâm cười khổ một tiếng: “Nói dễ vậy sao? Không giấu cô nương, từ khi nước bắt đầu có mùi lạ, khi ta ra ngoài tìm thảo dược đã tiện thể đi rất nhiều nơi, căn bản không còn chỗ nào thích hợp cho người ở nữa.”
“Chúng ta, nhất định phải rời đi, xin cô nương và Hoắc huynh, giúp đỡ hàng trăm miệng ăn của Lộc Gia Thôn!”
Lộc Thời Thâm lời lẽ khẩn thiết, một câu quyết định, tuyệt không lay chuyển.
Và lần này, những lão già kia không mở miệng nữa.