Tôi gạt tay một cái, đống bát đĩa rơi xuống đất vỡ tan tành. Những mảnh sứ vỡ cùng canh rau nhiều màu đổ tung tóe – y như cái gia đình này, tan tác hỗn loạn.
“Đã chê món tôi nấu thì đừng có ăn nữa!”
Làm công ăn lương đã phải nuốt uất ức của sếp, giờ xuyên vào truyện lại còn phải chịu đựng đám tư bản trong nhà này nữa?
Tệ hơn cả là lúc tôi làm việc cho tư bản thật thì còn có lương, chứ nguyên chủ ở đây đúng là tự bỏ tiền ra để bị cả nhà lạnh nhạt, khinh rẻ và bóc lột.
Ba người kia hoàn toàn không ngờ tôi sẽ phản ứng như thế, lập tức cứng họng.
Cha nuôi là người phản ứng đầu tiên, hét lên:
“Con nhà quê này lại phát điên cái gì nữa?!”
Mẹ nuôi thì tát thẳng tay một cái.
“Chát” – cả nhà lặng im.
Mặt tôi bị đánh lệch sang một bên, tất nhiên tôi cũng không bỏ lỡ vẻ mặt cười nhạo của Tần Vãn.
Tôi sống đến từng này chưa từng bị ai dám đánh.
Tranh thủ lúc ba người còn chưa kịp hành động tiếp, tôi lật bàn ngay.
Rồi nhân lúc họ còn mải nhìn cái bàn, tôi đấm một cú thật mạnh vào bụng mẹ nuôi.
Ngu ngốc.
Đánh vào mặt thì dễ bị phát hiện và bắt đền, còn đánh vào bụng thì có trời mới soi ra chứng cứ!
4
Lúc mẹ nuôi đang đau đớn ngồi thụp xuống đất, tôi tranh thủ như tia chớp chạy thẳng về phòng, khóa cửa lại, rút chiếc điện thoại cục gạch trong túi ra và bấm 110 báo cảnh sát.
Trước khi chạy, tôi còn không quên đá một cú vào mông Tần Vãn đang đứng bên cạnh.
Lúc này tôi đã quẳng cái gọi là “nhiệm vụ kịch bản” ra sau đầu, ai cam tâm làm con rối cho người ta hành hạ thì cứ việc, tôi không rảnh!
Chỉ tiếc là tôi chưa kịp “dạy dỗ” tên cha nuôi đang đứng xa nhất, cảm giác tiếc nuối không nguôi…
Cảnh sát tới rất nhanh.
Chưa đến mười phút sau khi ba con người ngu ngốc kia còn đang gào rú bất lực ngoài căn phòng kho nơi tôi ở, cảnh sát đã có mặt tại nhà họ Tần.
Và cảnh tượng họ thấy chính là:
Tôi – nhỏ bé, yếu ớt – co rúm người trong kho chứa đồ dưới cầu thang, cánh cửa vốn đã ọp ẹp giờ càng lung lay dữ dội vì bị ba người kia đập phá.
Không nằm ngoài dự đoán – tất cả chúng tôi đều bị đưa về đồn cảnh sát.
Trên đường đến đồn, tôi có hơi lo lắng.
Vừa trấn tĩnh lại, tôi mới nhận ra hành vi của mình đã lệch hẳn khỏi kịch bản ban đầu, chắc lại càng xa cái kết nhiệm vụ hơn rồi.
Nhưng nghĩ đến cái tát kia, tôi lại thấy cũng đáng.
Cùng lắm thì xong vụ này rồi tính tiếp.