“Bố mẹ cô nuôi cá à? Tôi thấy cũng đừng mong mà nuôi nữa. Quán của cô cũng đừng mong mở được. Còn con em gái đang đi học kia, chờ mà bị đuổi học đi!”
Tôi sững người. Tôi chưa bao giờ kể về gia đình mình cho nhân viên, càng không nói với một người ít khi trò chuyện như Đường Tiểu Cúc.
Linh cảm chẳng lành ập đến.
Quả nhiên, giây tiếp theo, điện thoại mẹ tôi gọi tới:
“Cá trong trại không biết ai bỏ thuốc trừ sâu, cả đêm chết sạch rồi!”
Em gái tôi khóc lóc gửi tin nhắn thoại:
“Chị ơi, có một người đàn ông chạy tới tìm thầy cố vấn, nói em mang thai con của hắn, bắt em nghỉ học về cưới hắn. Em không hề quen biết!
Bây giờ bạn bè trong lớp đều nhìn em với ánh mắt khác lạ, em phải làm sao đây?”
Tim tôi hẫng một nhịp, bàn tay run lên.
Không ngờ Đường Tiểu Cúc lại độc ác tới mức lôi cả gia đình tôi vào.
Tôi liếm đôi môi khô khốc, suy nghĩ mấy phút.
Chưa kịp tìm ra cách, chị Lý lại gửi tin:
【Mấy bình luận xấu đó chắc chắn do Đường Tiểu Cúc làm! Còn vu khống chúng ta nuôi cá trong… nhà vệ sinh!】
【Bình thường nhìn không ra, sao bà ta lại ác độc vậy!】
Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy trời đất quay cuồng.
Quán bị đánh giá xấu liên tục, nhà cũng xảy ra chuyện.
Tôi nghiến răng, hít sâu mấy hơi, quyết định trước tiên phải bình tĩnh.
Gửi tin nhắn trấn an bố mẹ và em gái, bảo họ báo cảnh sát ngay.
Sau đó tôi thu xếp đến cửa hàng.
Sa thải Đường Tiểu Cúc khiến thiếu người làm cá, tôi phải tự mình phụ giúp cho đến khi tuyển được người mới.
Nhân viên trong quán đều chán nản, không khí nặng nề.
Tiểu Tuyết – người thân với tôi nhất – bức xúc buột miệng:
“Thật hết nói nổi, phát điên chưa đủ, còn muốn phá luôn công việc của người khác, quá ghê tởm!”
Tôi gượng cười, vỗ vai cô ấy.
Tới giờ, quán mở cửa.
Tôi vốn nghĩ chỉ mất đi một chút khách, nào ngờ đã đánh giá thấp sức mạnh của mạng xã hội.
Nhìn đám khách thưa thớt, tôi nhíu chặt mày.
Đúng lúc ấy, Đường Tiểu Cúc xuất hiện, khoác tay con trai – Phó Hạo, tay giơ cao điện thoại:
“Chính là cái quán này, mọi người tránh xa ra!
Tôi từng làm ở bếp sau hơn một năm, tôi biết rõ nội tình.”
“Quán này để tiết kiệm chi phí, nuôi cá trong nhà vệ sinh. Đã vậy toàn là cá chết!”
“Rau cũng chẳng rửa kỹ, xối nước qua loa rồi bưng ra.”
“Không tin à? Tôi có bằng chứng đây!”
Sắc mặt tôi tối sầm, bước lên chặn trước mặt bà ta.
Bà ta nhếch môi cười, đưa camera hướng thẳng vào tôi:
“Đây chính là bà chủ, nhìn nét mặt cô ta kìa, chỉ muốn lao vào đánh tôi thôi.
Bởi vì tôi vạch trần thủ đoạn đen tối của cô ta, phá nát việc làm ăn mờ ám của cô ta!”
5
Bà ta cười khẩy, cái kiểu mặt dày đáng bị ăn đòn, từng lời từng hành động đều cố tình kích tôi ra tay.
Tôi hít sâu, ép mình phải tỉnh táo.
Không thể hành động theo cảm tính, tuyệt đối không thể.
Rõ ràng bà ta chỉ muốn tôi đánh hay chửi để có cớ mà làm ầm lên.
Ánh mắt tôi đảo qua chiếc điện thoại đang phát livestream của bà ta, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng.
Tôi nở nụ cười, tươi rói nhìn vào ống kính:
“Xin chào mọi người, tôi là bà chủ quán lẩu cá này, hoan nghênh các bạn tới thưởng thức nhé.”
“Hiện tại quán đang có khuyến mãi, toàn bộ món ăn giảm giá 30%.”
Không ngờ tôi lại phản ứng như vậy, Đường Tiểu Cúc hốt hoảng che camera lại:
“Đồ không biết xấu hổ! Còn muốn lợi dụng livestream của tôi để quảng cáo à?!”
Tôi giữ chặt tay bà ta, không cho thu máy về, cố ý cất cao giọng:
“À còn nữa, ngày mai quán chúng tôi sẽ mở bán theo hình thức livestream, có nhiều ưu đãi hấp dẫn, mời mọi người cùng theo dõi nhé!”