1.
Cuối tháng Bảy, trời đang bão.Dự báo thời tiết cứ lặp đi lặp lại cảnh báo: hạn chế ra đường, chú ý an toàn.
Đêm hôm ấy, gần mười một giờ, bạn trai tôi – Chu Xương – vẫn chưa về nhà.Tôi gửi cho anh một tin nhắn, nhưng mãi chẳng thấy hồi âm.Cũng chẳng bất ngờ. Tôi quen rồi.
Chu Xương theo đuổi tôi suốt hai năm, yêu nhau năm năm, tổng cộng bảy năm bên nhau.Thuở mới yêu là những ngày nhắn tin sáng tối, gọi nhau dậy, chúc ngủ ngon đều như cơm bữa.Mọi điều nhỏ nhặt trong cuộc sống cũng đều muốn chia sẻ cùng nhau.
Còn giờ thì sao?Lạnh nhạt, cáu gắt, chán ghét khi tôi hỏi han quá nhiều.Một câu quan tâm cũng bị cho là phiền.
Tình yêu từng đẹp đẽ là thế, giờ lại lạc nhịp đến thê lương.
Mưa bão kéo dài suốt mười mấy tiếng, cửa sổ dù đã đóng chặt nhưng vẫn không chịu nổi áp lực, nước bắt đầu rò rỉ qua khe.
Tôi lấy chiếc khăn tắm cũ, cố gắng thấm chỗ nước đang nhỏ vào.
Trái tim tôi lúc này cũng không khác gì bức tường kia — rạn nứt, mốc meo, lặng lẽ đổi màu trong cơn mưa ẩm ướt của tình yêu đang mục ruỗng.
Với kiểu thời tiết này, tôi biết Chu Xương sẽ chẳng về.
“Ngủ thôi, mai còn hai ca mổ.” Tôi lẩm bẩm tự nhủ.
Tựa vào đầu giường, mơ màng chìm vào giấc ngủ, mắt nhắm mắt mở thì…
Chuông điện thoại đột ngột reo lên, dồn dập như thể có chuyện khẩn cấp.
Tôi là bác sĩ.
Nên điện thoại tôi lúc nào cũng để mở, phòng khi bệnh viện có ca cấp cứu đột xuất.
Dù sao, mạng người vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Tôi vội vàng bắt máy — và đầu dây bên kia, là giọng nói mà tôi chán ghét vô cùng.
"Chị Thanh Thanh ơi, anh Chu gặp tai nạn rồi. Trời mưa to quá, bọn em không gọi được xe. Chị mau đến đi!"
Còn chưa kịp hỏi rõ ràng câu nào, cuộc gọi đã bị cúp ngang.Ngay sau đó, định vị được gửi tới.
Tôi giật bắn cả người, vội vàng bật dậy khỏi giường, thay đồ, tiện tay xách luôn hộp y tế trong phòng khách, chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm, chỉ biết chạy như bay ra khỏi nhà.
Xe vừa lao ra khỏi hầm để xe, cơn mưa như trút nước lập tức dội thẳng vào kính lái.Gió hú lên từng cơn như dã thú gào thét.Một tia sét xé toạc bầu trời, rạch ngang màn đêm, rọi sáng mặt đất chỉ trong chớp mắt.Tiếng sấm ngay sau đó như muốn làm vỡ tung màng nhĩ, rền vang cả không gian.
Gạt mưa hoạt động hết công suất, cố gắng xua đi màn nước dày đặc.Nhưng tầm nhìn của tôi vẫn mờ mịt như có lớp sương dày đặc phủ trước mắt.
Con đường từng tấp nập giờ trống không.Chỉ còn vài cái cây bị bão quật ngã nằm lăn lóc trên đường, ngổn ngang khắp nơi.
Tôi liều mình vượt hai đèn đỏ, cuối cùng cũng đến được vị trí định vị.Nhưng bên vệ đường, chẳng thấy ai cả.
Tôi lập tức gọi cho Yêu Yêu.
"Yêu Yêu, chị đến rồi. Mọi người đang ở đâu vậy?"
"Người bị thương không thể tự tiện di chuyển, chị làm ngành y không lẽ quên kiến thức sơ cứu cơ bản à?"
Giọng bên kia thản nhiên, rồi ngay sau đó dập máy.
Một tin nhắn mới lập tức gửi tới.Lần này là định vị do chính Chu Xương gửi đến.
Đã có thể gửi định vị, chứng tỏ anh ta chẳng làm sao cả.
Tôi thở hắt ra một hơi, nhìn bản đồ — cũng gần thôi, chỉ khoảng năm trăm mét.
Tôi lái xe chậm chậm tiến về phía đó.
Là một quán bar.
Chu Xương thường đưa lũ bạn lêu lổng đến đây tụ tập uống rượu.Nói rằng nơi này có phong cách, không khí tốt, âm nhạc chill.
Tôi nghĩ, có lẽ sau khi xảy ra chuyện, bọn họ quay lại đây tránh mưa, chờ tôi hoặc gọi cứu viện.
Cũng hợp lý.
Vậy nên tôi chẳng mảy may nghi ngờ gì.
Vừa mở cửa xe, cơn mưa như trút nước tạt thẳng vào người tôi, lạnh đến mức tôi lập tức ướt sũng từ đầu đến chân.
2.
Trước cửa quán bar, ánh đèn vàng mờ mờ lay động giữa cơn mưa đêm.Bức tường gạch xanh, cánh cửa gỗ sẫm màu phảng phất hơi thở ấm áp, mờ ám như chính bầu không khí bên trong.
Tôi bước vào.
Qua lớp bình phong chạm khắc tinh xảo, tôi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng riêng: giữa tiếng cười hò reo của một đám bạn bè chẳng ra gì, Chu Xương đang uống rượu giao bôi với Yêu Yêu.
Cô ta mặc một chiếc váy hai dây đỏ rực, để lộ chiếc cổ trắng nõn và một phần ngực căng tròn bóng loáng.
Mà người đàn ông “được cho là vừa bị tai nạn giao thông”, lại chẳng hề hấn gì, chỉnh tề bảnh bao như thể vừa bước ra từ phòng họp chứ không phải từ bệnh viện.
Chỉ có tôi, toàn thân ướt sũng, tóc tai rối bời, quần áo dính chặt vào da thịt — thê thảm không gì sánh được.
Trong phòng, mọi người vỗ tay rầm rộ, cười ầm lên:
“Hôn đi, hôn đi…”
Chu Xương đưa tay vuốt tóc Yêu Yêu, hai người dần dần áp sát vào nhau, khoảng cách ngày càng gần.
Không biết là ai, vô tình quay đầu thấy tôi đứng ở cửa, hét lớn:
“Ôi, chị dâu đến thật kìa!”
Lập tức, cả đám cười rộ lên.
“Tôi nói rồi mà, chị dâu thương anh Chu thế, nghe anh ấy bị tai nạn thì làm gì mà không vội vã đến ngay?”
“Lại là anh Chu thắng cược rồi!”
Từng câu, từng chữ như đinh đóng vào tim.
Thì ra, tất cả những lo lắng, hoảng hốt của tôi, trong mắt bọn họ lại là một trò cười tầm thường, là cái cớ để đặt cược mua vui.
Chu Xương và Yêu Yêu lúc này mới từ từ buông nhau ra.
Gương mặt Yêu Yêu đỏ bừng, không rõ vì rượu hay vì được anh ta “tưới tắm” bằng ánh mắt chiều chuộng.
Tôi bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Sau đó, vặn chốt khóa.
Hành động nhỏ của tôi dường như chẳng ai để tâm.
Chu Xương thấy tôi bước vào, chỉ thản nhiên liếc mắt một cái rồi lên tiếng như đang ban ân huệ:
"Thanh Thanh, lại đây ngồi đi. Chơi xong là về, anh chở em."
Một giọng điệu thản nhiên đến mức vô cảm.
Yêu Yêu đứng bên cạnh liền nhào tới, cười tươi tắn, nói như không có chuyện gì xảy ra:
"Chị Thanh Thanh à, ban nãy em chỉ trêu chị chút thôi."
"Không còn cách nào, tại em thua trò chơi mà."
"Chị không giận em đâu nhỉ?"
Cô ta vừa chớp mắt vừa lè lưỡi, làm bộ ngây thơ vô tội như con thỏ nhỏ vô hại.
Nhưng ánh mắt tôi lúc đó lại dừng trên đầu lưỡi đang thè ra kia.
Không nói một lời, tôi bất ngờ tóm lấy cô ta, bàn tay cứng rắn chụp thẳng vào miệng.
Động tác dứt khoát, mạnh mẽ, không chút do dự — thọc sâu vào cổ họng.
Là bác sĩ, tôi quá quen thuộc với điểm gây buồn nôn.