Tôi ngồi trong văn phòng, tự tay châm một điếu thuốc.
Ánh mắt lướt đến Bạch San San đang ngồi nép bên cạnh Cố Văn Sinh. Cô ta quả thực xinh đẹp, thậm chí còn thanh tú, mảnh mai hơn cả trong những tấm hình.
Tôi chậm rãi nhả ra một làn khói thuốc, mùi khói lững lờ lan ra trong không khí.
Bạch San San theo phản xạ liền ho khẽ.
Cố Văn Sinh vội vã phẩy tay đuổi khói giúp cô ta, sau đó quay lại, chau mày nhìn tôi:
“Ở đây còn có phụ nữ đấy, Ái Thanh, cô không thể tắt thuốc được à?”
Cố Văn Sinh bây giờ, sau khi nổi bật trong giới thương nghiệp, đã không còn là chàng trai ngây ngô năm xưa. Ánh mắt sắc lạnh, giọng nói cũng thêm phần cứng rắn.
Nếu là năm năm trước, dù tôi có hút thuốc hay uống rượu, anh ta cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên, không dám thốt nửa lời.
Ngày ấy, chính anh ta là người dúi cho tôi viên kẹo cao su để át mùi khói, nấu canh giải rượu cho tôi tỉnh lại.
Giờ đây, động tác anh ta che khói cho Bạch San San, lại khiến tôi nhớ về hình ảnh khi xưa.
Năm đó, chính sự dịu dàng này đã khiến tôi rung động. Tôi không ngần ngại hạ mình, van nài cha đến Cố gia để cầu thân bằng được.
Tiếc rằng, những ngày tháng êm đẹp chẳng kéo dài bao lâu.
Vừa định xong hôn sự, Cố gia đột ngột sụp đổ. Cha mẹ anh lần lượt qua đời trong một vụ ta/i nạ/n, Cố Văn Sinh trở thành kẻ trắng tay, sống chật vật trong vòng vây chủ nợ.
Tôi đưa anh mười triệu, tiễn anh rời khỏi đất nước, còn dõng dạc nói một câu nghe như trò hề:
“Tôi sẽ ở lại chờ anh trở về cưới tôi.”
Nghĩ đến đây, tôi bật cười thành tiếng.
Cố Văn Sinh cau mày nhìn tôi:
“Ái Thanh, cô cười cái gì?”
“Tôi cười, cũng phải xin phép Cố tổng sao?”
Anh ta nhìn tôi hồi lâu, rồi dứt khoát rút ra một chiếc thẻ ngân hàng, đẩy về phía tôi:
“Trong đây có một trăm triệu. Năm năm trước cô cho tôi vay mười triệu, giờ tôi trả gấp mười lần. Coi như ân oán đã hết. Chuyện cũ, mong cô đừng nhắc lại.”
Tôi khẽ bật cười, nét mặt dửng dưng cầm lấy chiếc thẻ trên bàn.
“Chuyện nào ra chuyện nấy. Một trăm triệu là nợ tiền, còn giữ kín miệng… lại là một giá khác.”
Nghe tôi mặc cả, anh ta không nổi giận, ngược lại như thở phào nhẹ nhõm. Lại lấy thêm một chiếc thẻ khác, đặt xuống trước mặt tôi.
“Đây cũng là một trăm triệu. Hy vọng cô giữ lời.”
Dứt lời, anh đứng dậy, thẳng lưng rời đi, khí thế tự tin như thể đã lấy lại được tất cả.
Từng sợi tóc mái trước trán anh lay nhẹ theo gió, vẫn giống hệt ngày năm ấy – lúc anh ra đi, chẳng khác là bao.
Khi đó, anh từng nói với tôi rằng sẽ thành công, sẽ quay lại nơi này, sẽ không phụ tấm lòng tôi.
Hiện tại và ký ức dần hòa làm một.
Vẻ ngoài vừa dịu dàng vừa ngạo nghễ của Cố Văn Sinh, đến hôm nay… vẫn khiến lòng tôi xao động.
Nghĩ lại chỉ thấy nực cười.
Chẳng lẽ tôi còn muốn quay lại làm một đứa con gái si tình nữa sao?
“Ái tổng, hai thẻ đều đủ tiền rồi.”
Giọng của trợ lý kéo tôi trở lại thực tại.
Thấy tôi vẫn chưa yên tâm, còn cẩn thận cho người kiểm tra kỹ số tiền trong hai thẻ, sắc mặt Cố Văn Sinh cũng dần sa sầm.
Trước khi bước ra khỏi phòng, anh ta quay lại, ánh mắt nghiêm nghị, giọng điệu từng chữ rõ ràng:
“Ái Thanh, là phụ nữ thì cũng nên giữ lấy chút phẩm giá. Như cô bây giờ, không ai có thể thật lòng yêu nổi đâu.”
Anh ta nói rất nghiêm túc, như thể thực lòng lo lắng cho tôi.
Nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm.
Tôi là tôi – đoá pháo hoa kiêu hãnh và chói lọi nhất giữa thế gian này.
Thật ra, tôi đã sớm biết – Cố Văn Sinh đã đổi thay. Hoặc có lẽ, anh ta chưa từng yêu tôi.
Lời hứa sẽ cưới tôi năm đó, phần nhiều chỉ là lời thuận miệng, hoặc cũng có thể… vì mười triệu kia khiến anh không thể từ chối.
Cho nên, giờ đây khi quay về nước, anh ta mới vội vã muốn dứt khoát với tôi, để đường đường chính chính công khai mối quan hệ với Bạch San San.
Chỉ có điều, anh ta không hay biết — tôi đã sớm lường trước kết cục này.
Trong suốt năm năm anh ta ở nước ngoài, người ở bên cạnh anh ta chưa bao giờ là tôi, mà luôn là Bạch San San.
Khi anh ta mệt mỏi, cô ta động viên. Khi anh ta chán nản, cô ta an ủi. So với tôi — người chỉ biết dốc tiền đầu tư — cô ta mới là người khiến trái tim anh ta rung động.
Tính đến hôm nay, họ đã cùng nhau đi qua những năm tháng khốn khó nhất, còn tôi — kẻ từng không tiếc của cải vì anh ta — rốt cuộc lại trở thành vai phụ nực cười trong câu chuyện của chính mình.
Tôi giao chiếc thẻ ngân hàng hai trăm triệu cho trợ lý, căn dặn cô ấy phải mua bằng được sợi dây chuyền kia trong buổi đấu giá.
Hôm sau, tại buổi họp báo đánh dấu sự tái thiết của Tập đoàn Cố thị, tôi bước vào với chính sợi dây chuyền ấy trên cổ.
Ngay khoảnh khắc tôi xuất hiện, tôi cố ý đưa tay lướt nhẹ qua viên kim cương hồng rực rỡ nhất giữa chuỗi đá quý — ánh sáng khúc xạ lấp lánh đến mức chói lòa cả khán phòng.
Toàn bộ ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi, những tiếng xì xầm nổi lên không dứt:
“Chuỗi dây chuyền đó sao lại nằm trên cổ Ái Thanh? Rõ ràng Cố Văn Sinh từng nói sẽ dùng nó để cầu hôn vị hôn thê mà?”
“Lẽ nào, người anh ta nhắc đến… lại là Ái Thanh?”
“Không thể chứ! Lúc mới về nước, trong cuộc phỏng vấn anh ta còn khẳng định đã hủy hôn với nhà họ Ái từ năm năm trước cơ mà!”
Thấy tình hình ngày càng xôn xao, Cố Văn Sinh cuối cùng cũng không thể ngồi yên.
Anh ta sải bước đến trước mặt tôi, giọng nói đầy kìm nén cất lên bên tai: