Ba tôi thì không giữ nổi bình tĩnh nữa, gằn lên:
“Thằng khốn nạn đó! Nó dám đối xử với con gái ba như vậy hả?! Ba phải tới tận nhà nó hỏi cho ra lẽ!”
Nghe đến đó, tôi không kìm được, nước mắt cứ thế trào ra, lăn dài xuống má.
“Ba… mẹ… đừng nóng mà. Mọi chuyện qua rồi.”
Tôi hít sâu, cố gắng nở nụ cười dù chẳng ai nhìn thấy:
“Giờ con ổn rồi. Nhà, xe đều là tên con cả. Không ai cướp được gì đâu.”
Mẹ tôi nghẹn ngào:
“Tiểu Diệp… con đừng bênh nó nữa. Là tại con quá giỏi, mà nó thì ngu si không biết giữ!”
Ba tôi cũng gằn giọng tiếp lời:
“Đúng đó! Về nhà đi con gái, ba mẹ lúc nào cũng đợi con. Dù con có ra sao… nhà mình vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho con.”
Giữa cái xã hội nhốn nháo này, chỉ có tình thân là thứ không đổi thay.
Tôi ôm mặt, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm… tôi để mình yếu đuối trong vòng tay của ba mẹ — dù cách nhau hàng trăm cây số.
Nghe được những lời đó từ ba mẹ, một dòng ấm áp lặng lẽ lan khắp lồng ngực tôi.
Phải rồi. Dù thế giới có quay lưng, dù bao nhiêu người chọn rời bỏ, thì nhà… vẫn luôn là nơi duy nhất dang tay chờ đón tôi quay về.
Tôi lau nước mắt, hít sâu, mỉm cười nói nhỏ:
“Vâng. Mai con về thăm ba mẹ.”
“Con mới đi công tác về, lại vừa gặp cú sốc lớn như vậy… cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tử tế vào, biết chưa!”
“Phải đó! Nhưng ba mẹ đổi ý rồi, mai tụi ba mẹ lên thành phố thăm con!”
Tôi khẽ bật cười, tim nhẹ đi một nhịp.
“Dạ, con đợi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đặt điện thoại xuống, nằm ngửa trên giường, mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà. Những mảng ký ức xưa cũ dần hiện về — từ ngọt ngào đến đau đớn, từ những hy vọng ngốc nghếch đến cả những tổn thương tôi từng nuốt vào lòng mà không một lời oán thán.
Tất cả lần lượt lướt qua như một thước phim quay chậm.
Tôi hiểu rồi. Mối quan hệ ấy… đã thật sự đi đến hồi kết.
Tình yêu hay thất vọng, nỗi giận hay sự thứ tha, tất cả giờ đây… chỉ còn là dấu chấm.
Tôi không còn muốn hỏi “tại sao”, cũng không muốn tìm cách sửa chữa.
Chương đó, tôi đã viết xong.
Từ giờ trở đi, thứ tôi cần — không phải là hối tiếc, mà là khởi đầu.
Tôi ôm gối, nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau nhiều đêm dài, tôi ngủ thiếp đi trong yên bình.
Nhưng tôi không hề biết…
Ngày mai — sẽ là một ngày bắt đầu bằng biến cố.
6.
Vừa dứt điện thoại của mẹ, tôi lập tức lao ra khỏi khu dân cư như người mất trí.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến máu tôi sôi trào.
Ba tôi bị một tên bảo vệ túm cổ áo, quát tháo như thể đang đuổi một kẻ trộm:
“Lão già kia! Tao nói biến là phải biến ngay, nghe chưa!”
Mẹ tôi thì đứng bên cạnh vừa khóc vừa cố gắng ngăn cản, tay run rẩy đập vào lưng hắn — nhưng chỉ đổi lại bằng một cú đẩy thô bạo khiến bà ngã nhào xuống đất.
Chiếc túi lưới trên tay ba tôi bị rách toạc, trứng gà vỡ tan dưới nền gạch, vết vàng loang ra lẫn với đất, rau cỏ thì bị giẫm lên nát bét không ra hình dạng.
Còn Tần Nguyệt thì đứng đó thảnh thơi như đang đi dạo trung tâm thương mại.
Cô ta đeo kính râm, chậm rãi chỉnh lại váy, gương mặt cau có như thể đang ngửi phải thứ gì hôi hám:
“Thật không hiểu nổi, loại người nào cũng cho vào được. Đây là khu dân cư cao cấp chứ không phải chợ quê! Bảo vệ, đuổi họ ra ngoài ngay cho tôi!”
Tên bảo vệ kia nghe lệnh lập tức lôi kéo ba tôi ra cổng.
Tôi cảm thấy như có ai đó siết chặt lấy tim mình. Từng tế bào trên người đều run lên vì phẫn nộ.
“DỪNG TAY!”
Tôi lao đến như tên bắn, dốc hết sức đẩy mạnh tên bảo vệ ra một bên.
“Các người điên rồi à?! Ai cho các người cái quyền đánh người lớn tuổi như thế hả?!”
Hắn ta bị tôi đẩy loạng choạng, giọng gào lên đầy tức tối:
“Họ tự tiện vào khu, làm bẩn cả sân, chúng tôi làm đúng chức trách thì có gì sai?”