12.
Tim tôi khựng lại một nhịp.
“Trực giác thôi.” – Tôi đáp nhẹ như gió thoảng.“Và về sau, em đã chứng minh trực giác của mình đúng. Phải không?”
Trương Dịch Đức không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu:“Cẩn thận một chút. Giám đốc Lâm… không chỉ đơn giản là trưởng bộ phận đâu.”
Tôi cau mày:“Ý anh là sao?”
“Anh rể của anh ta là Phó Tổng giám đốc công ty.” – Trương Dịch Đức nói xong rồi uống ngụm cà phê cuối cùng.“Vậy nên phòng ban của anh ta chưa bao giờ bị kiểm tra nội bộ như các phòng khác.”
Thông tin này như một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
“Vì sao anh lại nói với em những chuyện này?” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Trương Dịch Đức hướng ánh nhìn về phía xa:“Anh từng nói rồi. Anh ghét cái kiểu bắt nạt nơi công sở.”Rồi anh dừng lại vài giây, nhấn giọng:“Nhất là khi kẻ bắt nạt lại có... chống lưng.”
Sau khi anh rời đi, sân thượng lại chỉ còn lại một mình tôi.Tôi chống tay lên lan can, mắt nhìn xuống thành phố đông đúc bên dưới —một mê cung hỗn loạn, cũng như chính nơi tôi đang làm việc.
Buổi chiều quay lại văn phòng, tôi lập tức cảm nhận được bầu không khí khác lạ.
Một vài đồng nghiệp từng xem như thân thiện giờ lại cố tình tránh ánh mắt tôi.Trong khi đó, nhóm “chị chị em em” quanh Hồ Tư Viện thì liên tục thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng còn cười khúc khích như đang diễn vở hài kịch vụng về.
Tôi biết, đã có chuyện lan truyền.
Vương Lỗi lặng lẽ nhắn tin:【Cẩn thận. Tư Viện đang nói khắp nơi rằng em có vấn đề tâm lý, cố tình gây sự với chị ta.】
Tôi đáp:【Cảm ơn anh đã nhắc. Chị ta có nói em bị gì không?】
Tin nhắn tiếp theo khiến tôi suýt đánh rơi điện thoại:【Chị ta nói... em thầm yêu Giám đốc Lâm, ghen tỵ với quan hệ giữa họ nên mới hành xử như vậy.】
Quá độc.Không chỉ bôi nhọ tôi, mà còn gài tôi vào thế “kẻ si tình mất kiểm soát” — một dạng “điên tình” trong mắt người ngoài.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía bàn làm việc của Hồ Tư Viện.Cô ta đang cúi đầu thì thầm với Giám đốc Lâm, hai người đứng sát đến mức vai gần như chạm vai.
Gần hết giờ làm, Giám đốc Lâm đột ngột gọi cả phòng họp lại để họp khẩn.Anh ta thông báo về việc điều chỉnh phân công trong dự án Vela.
“Vì tính chất quan trọng của dự án này, tôi sẽ trực tiếp giám sát nhóm A.”Ánh mắt anh ta đảo một vòng quanh phòng, rồi dừng lại nơi tôi đang ngồi.“Tống Minh Anh phụ trách phân tích dữ liệu thị trường. Hồ Tư Viện phụ trách đối ngoại khách hàng và trình bày bản đề xuất cuối cùng.”
Tôi siết chặt nắm tay.Quá rõ ràng.Điều này có nghĩa: dù tôi có làm bao nhiêu đi nữa, người đứng ra báo cáo vẫn là Hồ Tư Viện.Y hệt như kiếp trước — cô ta lại có cơ hội cướp hết công lao của tôi.
Tệ hơn, phụ trách khách hàng là phần dễ "động tay động chân" nhất.Chỉ cần cô ta cố ý truyền đạt sai thông tin, tôi chuẩn bị kỹ đến đâu cũng sẽ… sai trọng điểm.
“Có vấn đề gì không?” – Giám đốc Lâm hỏi, giọng đầy khiêu khích.
Tôi ngẩng đầu, giọng điềm tĩnh đến lạnh lùng:“Không có. Miễn là phân công rõ ràng, trách nhiệm rành mạch là được.”
Cuộc họp kết thúc. Tôi cố tình nán lại sau cùng.Quả nhiên, vừa đi đến khúc quanh hành lang, tôi nghe thấy đoạn hội thoại quen thuộc — độc địa và mờ ám.
“Cô ta quá đáng lắm anh!” – Giọng Hồ Tư Viện mang theo tiếng sụt sùi, vừa tủi thân vừa tức giận.
“Yên tâm đi.” – Giọng Giám đốc Lâm trầm thấp, có phần lười nhác mà mờ ám –“Cô ta chẳng chống đỡ được bao lâu đâu. Dự án xong, anh sẽ chấm cho cô ta điểm đánh giá thấp nhất. Đến lúc đó, phòng nhân sự sẽ tự biết phải ‘tối ưu’ thế nào.”
“Nhưng em không đợi nổi nữa! Hôm nay cô ta làm em mất mặt trước bao người.”
“Bình tĩnh nào, bảo bối. Giờ mà động vào cô ta thì quá lộ liễu.”
13.
Tiếng bước chân ngày càng gần.Tôi nhanh chóng tránh vào phòng in bên cạnh.
Qua lớp kính mờ, tôi thấy Giám đốc Lâm vòng tay ôm eo Hồ Tư Viện, cả hai đang đi về phía thang máy.Bàn tay anh ta còn lén lút trượt dần xuống thấp, cực kỳ mờ ám.
Tôi giơ điện thoại lên, chụp lại khoảnh khắc ấy.Dù hình ảnh hơi nhòe, nhưng vẫn rõ ràng nhận diện được cả hai khuôn mặt.
Tim tôi đập thình thịch.Trương Dịch Đức nói đúng — Giám đốc Lâm không đơn thuần chỉ là trưởng bộ phận.Và Hồ Tư Viện… cũng không phải chỉ là cấp dưới.
Về đến nhà, tôi lập tức mở máy tính, cập nhật thêm vào kho chứng cứ:
Ảnh từ camera giấu vụ giấu điều khiển.Đoạn ghi âm cuộc nói chuyện mờ ám giữa Hồ Tư Viện và Giám đốc Lâm sau buổi họp.Email thông báo điều chỉnh phân công dự án Vela.Mỗi mục đều được đánh dấu rõ thời gian – địa điểm – bối cảnh, dần dần xâu chuỗi thành một bộ hồ sơ hoàn chỉnh.
Điện thoại rung lên — tin nhắn từ mẹ:【Minh Anh, ba con hôm nay mua rất nhiều tôm. Chờ cuối tuần con về ăn nhé~】
Tôi nhắn lại ngay:【Con chắc chắn sẽ về.】Rồi nhắn thêm một câu:【Dạo này ba có bị cao huyết áp không mẹ?】
Mẹ trả lời:【Có hơi cao, nhưng ba uống thuốc đúng giờ, con yên tâm nha.】
Đặt điện thoại xuống, tôi mở máy tính.Tìm kiếm: “Lâm Chí Viễn – Phó Tổng Giám đốc”.
Ngay kết quả đầu tiên là trang giới thiệu ban lãnh đạo của công ty.Lâm Chí Viễn — Phó Tổng, phụ trách nhân sự và tài chính.
Ảnh đại diện là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, gương mặt có vài nét giống hệt Giám đốc Lâm.
Tất cả đã rõ.Một trưởng phòng dám trắng trợn bao che cho nhân viên bắt nạt người khác…Vì anh ta có chống lưng từ... chính tầng lãnh đạo.
Tôi mở danh bạ nội bộ của công ty, ghi lại địa chỉ email công vụ của vị Phó Tổng này.
Tôi sẽ không dùng lá bài này sớm. Nhưng chắc chắn… phải chuẩn bị thật kỹ.
Hai tiếng trước buổi đánh giá dự án Vela, tôi ngồi một mình trong văn phòng,kiểm tra lần cuối cùng chiếc USB chứa toàn bộ nội dung báo cáo.
Kiếp trước đúng vào ngày này, Hồ Tư Viện đã lén sửa số liệu quan trọng trong bài thuyết trình PPT của tôi, khiến tôi mất mặt trước toàn bộ ban giám đốc, suýt nữa thì mất cả công việc.