15
Đêm ngủ, anh bỗng xoay người, đặt tay lên eo tôi.
Tôi giật nảy, theo phản xạ lao xuống đất, cúi bên thùng rác nôn khan.
Sau lưng vang lên tiếng thở gấp, như đang kìm nén cơn giận.
“Vân Ninh, anh rốt cuộc đã làm gì để khiến em thấy ghê tởm thế này?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Dưới ánh đèn lờ mờ, dáng anh gầy hẳn đi, đôi mắt vàng đục treo trên khuôn mặt hốc hác, lúc này đang trợn to nhìn tôi, trông rất đáng sợ, như người bệnh.
“Anh đã ngủ với cô ta chưa?”
Không khí như đông cứng.
Thẩm Tri Hoàn không phủ nhận.
Ánh mắt phức tạp, đáy mắt lạnh lùng:
“Vân Ninh, trong giới này có tình nhân là bình thường. Em chỉ cần nhớ vị trí bà Thẩm là của em là được.”
“Cút!”
Tôi vớ thùng rác ném thẳng vào anh.
Giới à?
Anh tự nghĩ mình to tát đến mức nào?
Anh bỏ đi.
Không ngoài dự đoán, quãng thời gian sau anh sẽ chìm trong “tổ ôn nhu” không thoát ra được.
Tôi được yên tĩnh, bắt đầu xử lý việc của mình.
Đầu tiên đến văn phòng luật sư, tạm dừng thủ tục ly hôn, chuyển sang tập trung tư vấn thừa kế.
Luật sư là bạn đại học của tôi, tên Chu Trừng.
Cô đẩy gọng kính, vẻ khó hiểu:
“Vân Ninh, cậu thật sự định đợi anh ta chết sao? Quãng thời gian này… có quá dằn vặt không?”
Tôi khuấy nhẹ cốc cà phê, giọng bình thản:
“Dằn vặt? So với việc nhìn anh ta lấy tiền chúng tôi cùng đổ mồ hôi xương máu đi nuôi bồ, rồi sống đến bảy tám chục tuổi, giờ tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.”
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì hết.” – Tôi ngẩng lên nhìn cô – “Chu Trừng, giúp tôi theo sát, tôi muốn chắc chắn sau khi anh ta chết, toàn bộ tài sản đều vào tên tôi, đặc biệt là cổ phần công ty.”
Chu Trừng gật đầu:
“Yên tâm, giao cho mình.”
16
Những ngày sau, tôi sống khác hẳn.
Sáng đến spa, chiều tập yoga, tối thỉnh thoảng tụ tập bạn bè.
Tôi còn đăng ký lớp vẽ sơn dầu, thực hiện giấc mơ nhỏ bấy lâu.
Thẩm Tri Hoàn thỉnh thoảng về nhà, sắc mặt ngày một tệ, người gầy sọp.
Anh không nhắc đến Lý Tiềm Tiềm nữa, cũng không còn giấu nổi những cơn đau.
Có lúc ôm bụng, mồ hôi đầm đìa, ngồi lì trên sofa hàng giờ.
Tôi giả vờ không thấy, cứ làm việc của mình.
Có lần, anh đau quá, yếu ớt dựa vào sofa, mặt vàng bệch:
“Vân Ninh…” – giọng khàn khàn – “Em rót cho anh cốc nước nóng được không?”
Tôi nhìn anh, chợt nhớ lại nhiều năm trước, khi anh sốt cũng nhìn tôi đáng thương như thế.
Hồi đó tôi lo lắng đến phát cuồng, chỉ ước mình chịu thay anh.
Còn bây giờ, lòng tôi phẳng lặng, chỉ mong thời gian trôi nhanh.
Tôi rót nước, đặt lên bàn trà trước mặt anh.
“Cảm ơn.” – Anh đưa tay cầm, run quá nên làm đổ nước lên người.
Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút cầu xin:
“Vân Ninh, anh hình như… bệnh nặng thật rồi.”
Tôi rút mấy tờ giấy đưa cho anh, giọng bình thản:
“Thì đi bệnh viện khám đi.”
Anh im lặng một lúc, bỗng hỏi:
“Vân Ninh, nếu… anh nói nếu thôi… anh bị bệnh nặng, em có bỏ anh không?”
Tôi suýt bật cười.
Giờ mới nhớ ra hỏi tôi có bỏ không sao?
Tôi nhìn anh, ánh mắt lo lắng giả vờ:
“Đừng nói linh tinh, làm gì có bệnh gì nặng. Nhiều nhất chỉ là gan nhiễm mỡ nặng thêm thôi, bớt uống rượu là được.”
Sự lảng tránh của tôi khiến anh thở phào.
Anh kéo ra nụ cười khó coi:
“Ừ, anh cũng nghĩ vậy, anh sức khỏe tốt mà.”
Anh không nhắc chuyện bệnh viện nữa, chắc sợ thật sự khám ra bệnh gì.
Chính sách “đà điểu” này rất hợp ý tôi.
Tôi nhìn đỉnh đầu thưa thớt của anh, bỗng thấy có chút đáng thương.
“Thẩm Tri Hoàn, anh không có Lý Tiềm Tiềm sao? Có thể để cô ấy đưa anh đi.”
Anh giật mình ngẩng đầu, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tổn thương:
“Vân Ninh! Anh với cô ấy thật sự không có gì! Anh chỉ… chỉ thấy cô ấy giống em ngày trước, muốn giúp…”
Tôi bật cười lạnh:
“Giống tôi?”
“Thẩm Tri Hoàn, anh tự hỏi mình, ngày xưa tôi có giống cô ta không – biết rõ đối phương có gia đình còn bám lên à?”
“Ngày xưa anh có giống bây giờ – phản bội hôn nhân à?”
Anh cứng họng, rã rời ngả xuống sofa.
17
Khi nhận thông báo của bệnh viện, tôi đang ở spa.
Nghe nói lúc đưa đến anh ta không còn ra dáng, mà vẫn đang vui vẻ với Lý Tiềm Tiềm.
Ra dáng hay không tôi không thấy, nhưng thấy Lý Tiềm Tiềm thì sợ xanh mặt.
Trên áo cô ta vẫn còn vết máu bắn.
Lúc chờ đợi, mấy lãnh đạo cấp cao trong công ty cũng đến.
An ủi tôi vài câu rồi ai nấy mang vẻ mặt khác nhau mà rời đi.
Thẩm Tri Hoàn được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, thuốc mê vẫn chưa hết, anh ta ngủ mê man, sắc mặt xám ngoét, giống hệt một cái xác vừa bị rút cạn sinh khí.
Tôi theo vào phòng bệnh.