01
Tôi không ngờ, chính một trận hỏa hoạn lại xé toạc lớp sương mù che mắt tôi suốt bao lâu nay.
Ngọn lửa trong bếp bốc lên như muốn nuốt chửng mọi thứ, khói đen khiến tôi cay xè mắt, ôm đứa con đang khóc ngặt nghẽo trong lòng, tôi hoảng loạn đến mức chân tay bủn rủn, đầu óc trống rỗng, chỉ biết lao ra ngoài để thoát thân.
Giữa cơn hỗn loạn, theo bản năng, tôi liếc nhìn ra phòng khách — nơi đáng ra mẹ chồng phải đang ngồi, người đã liệt hơn một năm nay.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến má//u tôi như đông cứng lại.
Chiếc xe lăn… trống không.
Ngay lúc tôi còn đang ch//ết lặng, tiếng động trên cầu thang thu hút sự chú ý. Mẹ chồng tôi — người bị liệt hai chân — đang chạy như bay xuống lầu.
Bà di chuyển nhanh nhẹn đến mức chẳng khác gì một người bình thường, thậm chí không hề do dự, lao đi như con thỏ hoảng sợ, vài bước đã biến mất khỏi tầm mắt, còn nhanh hơn cả tôi – một người khỏe mạnh đang ôm con nhỏ.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.
Tiếng nổ lép bép trong bếp, tiếng con khóc, tất cả đều trở nên xa xăm.
Trong đầu tôi chỉ văng vẳng một ý nghĩ như tiếng trống dồn dập: Bà ấy đang giả vờ! Tất cả đều là giả vờ!
Xe cứu hỏa nhanh chóng đến, ngọn lửa được dập tắt. May mắn chỉ có gian bếp bị ám khói đen, thiệt hại không lớn.
Hàng xóm và chồng tôi – Chu Đại Ninh – vội vã chạy về, vây quanh mẹ chồng vẫn đang ngồi trên xe lăn, dáng vẻ yếu ớt, bối rối nhận lấy sự quan tâm vỗ về.
“May mà mẹ phúc lớn mạng lớn, chứ chạy chậm chút nữa thì…” Chu Đại Ninh ôm mẹ, mặt còn chưa hết sợ hãi.
Chạy chậm? Tôi cười lạnh trong lòng. Bà ta chạy còn nhanh hơn cả vận động viên ấy chứ!
Tôi ôm con, đứng ch//ết lặng trước cửa bếp bừa bộn, toàn thân lạnh toát.
Chu Đại Ninh dỗ dành mẹ xong mới quay sang tôi, định bế lấy con:
“Em bị hoảng rồi đúng không? Không sao đâu, may mà mẹ vẫn ổn…”
Tôi bỗng gạt tay anh ta ra, ánh mắt như xuyên thấu da thịt, gằn từng chữ, giọng run lên vì tức giận:
“Chu Đại Ninh, vừa nãy mẹ anh tự mình chạy ra ngoài, đúng không?”
Sắc mặt anh ta lập tức trở nên mất tự nhiên, ánh mắt láo liên, không dám nhìn tôi.
Anh ta lắp bắp:
“Chắc em nhìn nhầm rồi… lúc đó loạn lắm mà… Mẹ có lẽ chỉ là phản ứng sinh tồn… Ừm… y học cũng nói, con người có thể bộc phát tiềm năng khi gặp nguy hiểm…”
“Tiềm năng?” Tôi bật cười, nước mắt cũng rưng rưng, “Tiềm năng nào mà khiến một người liệt hơn một năm chạy nhanh như vận động viên thế? Chu Đại Ninh, anh nghĩ tôi là con ngốc à?”
Mặt anh ta càng lúc càng khó coi. Đưa tay định kéo tôi, tôi lập tức tránh ra.
Anh ta thở dài, giọng có phần cầu xin:
“Tiểu Tự, anh biết em mệt, trong lòng khó chịu. Nhưng mẹ lớn tuổi rồi, sức khỏe cũng yếu thật. Có thể vừa nãy là trường hợp đặc biệt thôi… Chuyện qua rồi, đừng nhắc lại nữa được không? Anh xin em đấy…”
Nhìn bộ dạng đó của anh ta, lòng tôi càng thêm rối bời. Nghi ngờ bắt đầu bùng lên như dây leo hoang dại, không chỉ với mẹ chồng mà cả với chính người đàn ông đầu gối tay ấp này.
Anh ta có biết không?
Nếu không biết, tại sao lại nói năng lấp liếm?
Nếu biết mà cố tình giấu diếm…
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Sau trận hỏa hoạn hôm đó, trong nhà bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Mẹ chồng vẫn tiếp tục giả làm người liệt, hưởng thụ những ngày được tôi bưng trà rót nước, tắm rửa xoa bóp.
Chỉ là đôi lúc, tôi bắt gặp ánh mắt bà lóe lên vẻ chột dạ xen lẫn dò xét.
Còn Chu Đại Ninh thì trở nên thận trọng một cách bất thường, về nhà muộn, nói năng ít hẳn, liên tục lấy cớ tăng ca.
Tôi không chất vấn trực tiếp nữa. Gây động tĩnh vào lúc này là hành động ngu xuẩn nhất.
Tôi đã từ bỏ công việc mình yêu thích, hi sinh toàn bộ thời gian cá nhân, làm một "bảo mẫu không công" suốt hơn một năm — vậy mà đổi lại chỉ là một cú lừa trắng trợn?
Tôi nuốt không trôi cục tức này!
Tôi bắt đầu âm thầm quan sát.
Những manh mối nhỏ lẻ dần lộ ra.
Mỗi ngày bà ta đều có khoảng thời gian tự nhốt mình trong phòng. Tôi đoán lúc đó bà sẽ thoải mái vận động. Dù sao một người khỏe mạnh ngồi mãi trên xe lăn cũng chẳng dễ chịu gì.
Có lần, khi tôi đang xoa bóp chân cho bà, vừa mạnh tay một chút, cơ chân bà khẽ giật – rất nhẹ – nhưng vẫn đủ để tôi nhận ra. Bà lập tức rên lên che giấu.
Lại có lần, nửa đêm, tôi dường như nghe được tiếng bước chân khe khẽ trong phòng bà. Nhưng khi đến gần thì lại im bặt.